Để phục vụ
chiến trường miền Nam, có đến 5 con đường mòn đã được dùng để vận chuyển nhân
lực, vật lực, bao gồm đường mòn trên bộ, trên biển, đường hàng không, đường
chuyển ngân và hệ thống đường ống xăng dầu,
Bắt đầu tiến
hành từ tháng 4/1968 với mật danh “Công trường Thủy lợi 01”, công trình đường
ống được khởi công từ Nghệ An, do Trung tá Mai Trọng Phước, thuộc Cục Xăng dầu,
Tổng cục Hậu cần chỉ huy. Dưới bàn tay và khối óc của bộ đội và nhân dân ta,
tuyến đường ống cứ vươn dần về phía Nam, vượt qua vùng “tam giác lửa” Vinh –
Nam Đàn – Linh Cảm, vượt sông Lam và sông La để tới kho N2 ở Can Lộc, Hà Tĩnh.
Từ Quảng Bình, đường ống được phân ra làm hai ngả: Vượt Tây Trường Sơn và đi
theo hướng Đông Trường Sơn.
Tính đến năm
1972, hai đoạn đường ống Đông và Tây Trường Sơn đã có chiều dài lên tới 700km,
với khối lượng kho dự trữ xăng dầu là 12.800 m³.
Ngày 20/1/1975,
đường ống xăng dầu đã được Bộ đội Trường Sơn xây dựng vào tới Bu Prăng (nay
thuộc huyện Tuy Đức, tỉnh Đắc Nông). Đến tháng 3/1975, trước các chiến dịch
quyết định của cuộc kháng chiến, bộ đội Trường Sơn đã xây dựng được 596km đường
ống kéo dài tới Bù Gia Mập (nay thuộc tỉnh Bình Phước), hình thành một hệ thống
đường ống xăng dầu hoàn chỉnh, liên hoàn Đông và Tây Trường Sơn.
Ngoài chiều dài
tuyến dẫn dầu từ Bến Quang, Quảng Bình vào tới Bù Gia Mập, Bình Phước có tổng
chiều dài 1.445km, thì tính tổng hệ thống đường ống dẫn từ các ngả Lạng Sơn, Móng
Cái vào Nhân Mục (Hà Nội) rồi từ đây vào Quảng Bình với nhiều nhánh hợp lưu,
nhánh phân chia, các đoạn song song, đoạn nối ngang… tổng chiều dài của đường
ống lên tới 5.000km!
Càng đáng khâm
phục hơn khi hệ thống đường ống này được xây dựng vượt qua rất nhiều sông, suối
hiểm trở, băng qua rừng già, đèo cao và duy trì dưới mưa bom, bão đạn, các cuộc
tấn công phá hoại khốc liệt của bộ binh đối phương.
Thủ tướng Trung
Quốc Chu Ân Lai đã bày tỏ sự thán phục với ông: “Tôi không ngờ là Việt Nam lại
làm được đường ống xăng dầu dài đến 5.000 km” và ông đã cử một phái đoàn gần 20
kỹ sư và chuyên gia về đường ống xăng dầu đi tham quan từ Hà Nội theo đường ống
đến Mụ Giạ (Quảng Bình).
Các tài liệu từ
phía Mỹ cũng cho biết, các tướng không quân Harry Aderholt và Richard Serd của
họ đánh giá: “Đường ống xăng dầu của Việt Nam là huyền thoại có thật”.
Rất nhiều
chuyên gia quân sự, nhà sử học Mỹ sau này đã nhận định, sở dĩ Mỹ thất bại ở
Việt Nam là do đã không thể ngăn chặn được tuyến chi viện từ miền Bắc nói chung
cũng như tuyến đường ống xăng dầu nói riêng, trong bối cảnh chiến tranh hiện
đại cần huy động rất nhiều phương tiện cơ giới, máy móc.
Cựu bộ trưởng
quốc phòng Mỹ Robert McNamara trong cuốn hồi ký của ông phải thừa nhận rằng, dù
đã sử dụng tất cả những phương tiện chiến tranh hiện đại nhất như máy bay ném
bom B-52, hàng rào điện tử hay chất diệt cỏ, bom napalm, quân đội Mỹ vẫn không
thể bóp nghẹt Đường mòn Hồ Chí Minh.
“Con đường mòn
Hồ Chí Minh là một trong những kỳ tích vĩ đại nhất về quân sự Việt Nam, là tột đỉnh
của kỹ nghệ công trình”, tiến sĩ Mỹ Virginia Louise Morris cũng nhận định như
vậy.
Tướng Đồng Sỹ
Nguyên từng nói: “Nếu đường Hồ Chí Minh là một huyền thoại thì đường ống dẫn
dầu là huyền thoại trong huyền thoại đó”.
Đường ống dẫn xăng dầu – huyền thoại trong huyền thoại
Đăng vào 21 Tháng Bảy, 2020Tác giả admin 6
Để phục vụ
chiến trường miền Nam, có đến 5 con đường mòn đã được dùng để vận chuyển nhân
lực, vật lực, bao gồm đường mòn trên bộ, trên biển, đường hàng không, đường
chuyển ngân và hệ thống đường ống xăng dầu,
Bắt đầu tiến
hành từ tháng 4/1968 với mật danh “Công trường Thủy lợi 01”, công trình đường
ống được khởi công từ Nghệ An, do Trung tá Mai Trọng Phước, thuộc Cục Xăng dầu,
Tổng cục Hậu cần chỉ huy. Dưới bàn tay và khối óc của bộ đội và nhân dân ta,
tuyến đường ống cứ vươn dần về phía Nam, vượt qua vùng “tam giác lửa” Vinh –
Nam Đàn – Linh Cảm, vượt sông Lam và sông La để tới kho N2 ở Can Lộc, Hà Tĩnh.
Từ Quảng Bình, đường ống được phân ra làm hai ngả: Vượt Tây Trường Sơn và đi
theo hướng Đông Trường Sơn.
Tính đến năm
1972, hai đoạn đường ống Đông và Tây Trường Sơn đã có chiều dài lên tới 700km,
với khối lượng kho dự trữ xăng dầu là 12.800 m³.
Ngày 20/1/1975,
đường ống xăng dầu đã được Bộ đội Trường Sơn xây dựng vào tới Bu Prăng (nay
thuộc huyện Tuy Đức, tỉnh Đắc Nông). Đến tháng 3/1975, trước các chiến dịch
quyết định của cuộc kháng chiến, bộ đội Trường Sơn đã xây dựng được 596km đường
ống kéo dài tới Bù Gia Mập (nay thuộc tỉnh Bình Phước), hình thành một hệ thống
đường ống xăng dầu hoàn chỉnh, liên hoàn Đông và Tây Trường Sơn.
Ngoài chiều dài
tuyến dẫn dầu từ Bến Quang, Quảng Bình vào tới Bù Gia Mập, Bình Phước có tổng
chiều dài 1.445km, thì tính tổng hệ thống đường ống dẫn từ các ngả Lạng Sơn, Móng
Cái vào Nhân Mục (Hà Nội) rồi từ đây vào Quảng Bình với nhiều nhánh hợp lưu,
nhánh phân chia, các đoạn song song, đoạn nối ngang… tổng chiều dài của đường
ống lên tới 5.000km!
Càng đáng khâm
phục hơn khi hệ thống đường ống này được xây dựng vượt qua rất nhiều sông, suối
hiểm trở, băng qua rừng già, đèo cao và duy trì dưới mưa bom, bão đạn, các cuộc
tấn công phá hoại khốc liệt của bộ binh đối phương.
Thủ tướng Trung
Quốc Chu Ân Lai đã bày tỏ sự thán phục với ông: “Tôi không ngờ là Việt Nam lại
làm được đường ống xăng dầu dài đến 5.000 km” và ông đã cử một phái đoàn gần 20
kỹ sư và chuyên gia về đường ống xăng dầu đi tham quan từ Hà Nội theo đường ống
đến Mụ Giạ (Quảng Bình).
Các tài liệu từ
phía Mỹ cũng cho biết, các tướng không quân Harry Aderholt và Richard Serd của
họ đánh giá: “Đường ống xăng dầu của Việt Nam là huyền thoại có thật”.
Rất nhiều
chuyên gia quân sự, nhà sử học Mỹ sau này đã nhận định, sở dĩ Mỹ thất bại ở
Việt Nam là do đã không thể ngăn chặn được tuyến chi viện từ miền Bắc nói chung
cũng như tuyến đường ống xăng dầu nói riêng, trong bối cảnh chiến tranh hiện
đại cần huy động rất nhiều phương tiện cơ giới, máy móc.
Cựu bộ trưởng
quốc phòng Mỹ Robert McNamara trong cuốn hồi ký của ông phải thừa nhận rằng, dù
đã sử dụng tất cả những phương tiện chiến tranh hiện đại nhất như máy bay ném
bom B-52, hàng rào điện tử hay chất diệt cỏ, bom napalm, quân đội Mỹ vẫn không
thể bóp nghẹt Đường mòn Hồ Chí Minh.
“Con đường mòn
Hồ Chí Minh là một trong những kỳ tích vĩ đại nhất về quân sự Việt Nam, là tột đỉnh
của kỹ nghệ công trình”, tiến sĩ Mỹ Virginia Louise Morris cũng nhận định như
vậy.
Tướng Đồng Sỹ
Nguyên từng nói: “Nếu đường Hồ Chí Minh là một huyền thoại thì đường ống dẫn
dầu là huyền thoại trong huyền thoại đó”./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét