CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH – BẬC ĐẠI TRÍ, ĐẠI NHÂN, ĐẠI
DŨNG
Trên trang “Baoquocdan” Nguyễn Thị Cỏ May tiếp tục
chiêu trò cũ, đả kích, đánh tráo khái niệm, xuyên tạc tác phẩm “Ngục Trung Nhật
ký” – “Nhật ký trong tù” của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Dẫn lời học giả Lê Hữu Mục,
May cho rằng tập thơ này ra đời dưới sự dàn dựng công phu của ban biên soạn thuộc hệ thống Đảng Cộng sản Việt
Nam nhằm đánh bóng tài năng cho Hồ Chí Minh.
Lý lẽ mà bài viết đưa ra là: Lúc đó Bác chưa đủ
trình độ tiếng Hán để làm thơ tiếng Hán theo thể thơ Đường và quan điểm trong
bài thơ mang tính chung chung, không thể hiện rõ quan điểm giai cấp vô sản. Từ
đó Lê Hữu Mục khẳng định tác giả cuốn Ngục trung nhật kí chắc chắn là một người
Hán (tức “già Lý”) vốn trung thành với quốc gia, đất nước Trung Hoa, chứ không
phải Hồ Chí Minh. Song, Nguyễn Thị Cỏ May thiếu hiểu biết hay cố tình bỏ qua, bởi
trong Ngục Trung Nhật ký còn một bài thơ: Bệnh trọng (Ốm nặng), hai câu đầu viết:
Ngoại cảm Hoa thiên tân lãnh nhiệt/Nội thương Việt địa cựu sơn hà. Với hai câu
trên trong bài thơ, đã chứng minh: Chẳng lẽ ông già Lý người Hán đang ở tù tại
Hồng Kông lại ngồi thương cho nước Việt; chẳng lẽ một người Hán (“già Lý”, vốn
là một tướng cướp) lại làm đại biểu cho nhân dân Việt Nam. Và không biết rằng động
cơ thúc đẩy Lê Hữu Mục xuyên tạc “Hồ Chí Minh không phải là tác giả Ngục trung
nhật kí” đã đi ngược lại phiên họp thứ 24 tại Paris năm 1987, Đại hội đồng
UNESCO thông qua Quyết định về kỉ niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí
Minh năm 1990. Quyết định này đã tôn vinh “Chủ tịch Hồ Chí Minh là Anh hùng giải
phóng dân tộc, nhà văn hóa kiệt xuất của Việt Nam”. Do đó, xuyên tạc, bịa đặt
nhưng thiếu tri thức, thiếu hiểu biết, chỉ biết dùng lời lẽ của kẻ thù hận để
đánh lừa thiên hạ, không những không đạt được mục đích lấy đen đổi trắng, mà
càng chứng tỏ Nguyễn Thị Cỏ May và đồng bọn chỉ là những tay bồi bút, phản động
không hơn không kém.
Tiếp tục xuyên tạc về phẩm chất của Chủ tịch Hồ Chí
Minh, dẫn lời của Trần Đức Thảo, Nguyễn Thị Cỏ May cho rằng: Bác là người hám
danh, cuồng danh. Nhận định này đã chứng minh chính May không những là kẻ thiếu
hiểu biết, mà còn lú lẫn và mù quáng. Bởi lẽ, chưa cần đề cập đến công lao trời
biển mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã mang lại cho nhân dân, dân tộc Việt Nam, mà cần
chỉ qua tập thơ Nhật ký trong tù đã chứng minh Người là một bậc đại trí, đại nhân,
đại dũng.
Cái đại trí của Người là những nhận thức đúng đắn về
cuộc sống nhân sinh, về thời cuộc, về đường lối chiến lược, chiến thuật của
cách mạng. Trong hoàn cảnh lao tù, con người mất tự do, Người luôn hướng về tự
do, nghĩ về tự do. Người đáng giá cao tự do: “Tự do tiên khách trên trời” (Quá
trưa). Bác luôn cho rằng cuộc đời có gian nan vất vả, những sẽ có ngày vui: “Hết
khổ là vui vốn lẽ đời”; “Hết mưa là nắng ửng lên thôi”(Trời hửng)… Đại trí của
Người thể hiện: “Thà chết chẳng cam nô lệ mãi/Tung bay cờ nghĩa khắp trăm miền”
(Việt Nam có bạo động). Cái đại trí còn thể hiện cái nhìn sâu sắc về đời sống
nhân sinh, những hoài cảm và những suy tưởng của Bác về sự vật, sự việc trong
nhiều bài thơ, câu thơ khác. Cái đại trí làm nên đặc điểm nhân cách cao cả con
người Hồ Chí Minh.
Hồ Chí Minh là bậc đại nhân được thể hiện rất rõ qua
tấm lòng thiết tha yêu Tổ quốc, yêu thương, trân trọng con người, lòng yêu
thiên nhiên, tình cảm quốc tế trong sáng của Người. Trước hết là tình yêu Tổ quốc,
là tình cảm thường trực ở Người, nhiều đêm nhớ nước Người không ngủ được: “Một
canh, hai canh, lại ba canh/ Trằn trọc băn khăn giấc chẳng thành/ Canh bốn,
canh năm vừa chợp mắt/ Sao vàng năm cánh mộng hồn quanh, (Ngủ không được). Nỗi
nhớ đồng bào đồng chí canh cánh bên lòng: “Năm tròn cố quốc tăm hơi vắng/Tin tức
bên nhà bữa bữa trông”, (Tức cảnh).
Bác là con người đại dũng tập trung ở khí phách kiên
cường, tinh thần vượt qua gian lao thử thách, niềm tin, lòng lạc quan cách mạng
ở Người. Khí phách ấy, được nói lên ngay lời mở đầu của tập thơ: “Thân thể ở
trong lao/Tinh thần ở ngoài lao/Muốn nên sự nghiệp lớn/tinh thần càng phải
cao”. Trong hoàn cảnh lao tù, trước sự hành hạ, cưỡng chế, tra xét Người không
hề sợ hãi, nao núng mà lại tự động viên: “Nghĩ mình trong bước gian truân/Tai
ương rèn luyện tinh thần thêm hăng”, (Tự khuyên mình). Đọc Nhật ký trong tù
chúng ta được gặp tâm hồn vĩ đại của bậc đại trí, đại nhân, đại dũng Hồ Chí
Minh. Chúng ta thấy trái tim của Người toả ánh sáng chói ngời trong hoàn cảnh tối
tăm. Người bị giam hãm, đoạ đầy, trói buộc, xiềng xích, bị nghi ngờ, bêu diễu,
cấm đoán, mất hết cả tự do. Tâm hồn Người theo thời gian vẫn cất lên, bất chấp
sự cùng khổ về vật chất cũng như tinh thần, coi thường cả sự hiểm nguy, dũng
mãnh vượt lên gian lao thử thách, ngạo nghễ để chiến thắng, thể hiện phong thái
ung dung, niềm tin tưởng lạc quan son sắt, tình cảm giao hoà với thiên nhiên; đặc
biệt là tình cảm thắm thiết đối với đồng bào, nhân dân Việt Nam.
Có thể khẳng định, luận điệu dẫn lời Lê Hữu Mạc, Trần
Đức Thảo của Nguyễn Thị Cỏ May không nhằm mục đích đóng góp cho khoa học, cho
chân lý mà chỉ cho thấy những thiên kiến chính trị, phục vụ cho ý đồ đen tối chống
phá Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam. Những luận điệu xuyên tạc, vu khống
như thế không những làm xấu hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh – Anh hùng giải phóng
dân tộc, Nhà văn hoá kiệt xuất của Việt Nam, mà còn cho thấy cái đại trí, đại
nhân, đại dũng của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Do vậy, những dòng “bồi bút” của kẻ cố tình xuyên tạc
sự thật, bôi nhọ lãnh tụ Hồ Chí Minh chắc chắn sẽ vấp phải sự chỉ trích, lên án
mạnh mẽ của các nhà khoa học và dư luận xã hội và cộng đồng quốc tế. Hồ Chí
Minh là tác giả của Nhật ký trong tù, đó là sự thực hiển nhiên. Bọn chúng có cố
tình phủ nhận, lái góc này sang góc kia, dùng ý này xỏ ý khác, thì càng chứng
minh chúng chính là kẻ thiếu hiểu biết, lú lẫn, phản quốc, hại nước, hại dân./.
Những luận điệu xuyên tạc, vu khống Chủ tịch Hồ Chí Minh – Anh hùng giải phóng dân tộc, Nhà văn hoá kiệt xuất của Việt Nam không những không có tác dụng, mà càng tôn thêm cái đại trí, đại nhân, đại dũng của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Trả lờiXóa