Cuộc xung đột Nga - Ukraine, từ khi khởi đầu đến nay vẫn tiếp tục diễn biến
khó lường, đã và đang tác động sâu sắc tới cục diện thế giới. Nhiều dự báo khác
nhau về kết cục của cuộc xung đột và cục diện thế giới trong tương lai được đưa
ra, song vẫn là những câu hỏi chưa có lời kết. Trong một thế giới đầy biến động
đó, việc các nước vừa và nhỏ chủ động, linh hoạt hơn trong phát huy vai trò
nhằm bảo đảm cao nhất lợi ích quốc gia - dân tộc có ý nghĩa hết sức quan trọng.
Nhìn từ góc độ quan hệ quốc tế, cuộc khủng hoảng Nga - Ukraine hiện nay có
lẽ là một biểu hiện cụ thể, khó tránh khỏi trong tiến trình cạnh tranh chiến
lược ngày càng gia tăng giữa các nước lớn ở khu vực châu Âu - Đại Tây Dương.
Bản chất của cuộc xung đột là mâu thuẫn giữa việc Nga muốn khôi phục địa vị
“siêu cường” thế giới, trước hết tại khu vực châu Âu, với nhu cầu bảo vệ chủ
quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine và tham vọng của Mỹ/đồng minh muốn duy trì
một trật tự do Mỹ/Liên minh châu Âu (EU)/Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương
(NATO) đã thiết lập tại khu vực. Nằm trên lục địa Âu - Á, với vị trí hết sức
quan trọng là “vùng đệm tự nhiên” giữa Đông và Tây, như cựu Cố vấn An ninh quốc
gia Mỹ Zbigniew Brezinsky từng nhấn mạnh, ai kiểm soát được Ukraine sẽ kiểm
soát được lục địa Âu - Á, Ukraine trở thành chiến trường giữa một bên là Nga
cùng một số nước không hẳn là đồng minh, với một bên là Mỹ và đồng minh trong
một cuộc “chiến tranh ủy nhiệm”. Ý chí và quyết tâm của cả hai bên khiến “chiến
dịch quân sự đặc biệt” của Nga tại Ukraine trở thành một cuộc chiến tranh
truyền thống tàn khốc mà đến nay chưa tìm được lối thoát.
Điều này cũng đúng với mối quan hệ giữa một bên là Trung Quốc và bên kia là
Mỹ cùng đồng minh, trong đó Trung Quốc quyết tâm thiết lập một trật tự thế giới
mới, trước hết là ở khu vực châu Á, trên con đường tiến tới trở thành “siêu
cường” toàn cầu. Đây là những mâu thuẫn đối kháng, không có nhượng bộ, vì vậy
xung đột xảy ra như một hệ quả tất yếu, diễn ra ở những khu vực gắn với lợi ích
địa - chiến lược thiết thân nhất của cả Nga và Trung Quốc, mà trước hết là
những khu vực cận biên của hai nước.
Hiện vẫn khó có thể dự đoán sát kết quả của cuộc xung đột Nga - Ukraine,
tuy nhiên có thể thấy, Nga dường như đang “đơn độc”. Mặc dù số đông áp đảo chưa
chắc đã là bên chiến thắng như đã từng thấy trong lịch sử hào hùng bảo vệ nền
độc lập của nước Nga, song tính chính danh trong mỗi thời kỳ một khác. Chưa thể
dự đoán được điều gì, nhưng nếu cuộc xung đột càng kéo dài, nhiều dự đoán cho
rằng, Nga có thể gặp khó khăn, trở ngại hơn trên nhiều mặt.
Cục diện thế giới từ sau khi Chiến tranh lạnh kết thúc đến nay có thể chia
làm hai giai đoạn: 1) Giai đoạn “đơn cực”, với Mỹ là “siêu cường” duy nhất, đơn
phương áp đặt chiến lược trên toàn cầu ngay sau sự kiện ngày 11/9/2001; 2) Giai
đoạn “hỗn độn”, với sự phục hồi của Nga và sự “trỗi dậy” của Trung Quốc, có thể
lấy mốc từ năm 2014 khi Nga sáp nhập bán đảo Crime và Trung Quốc mở rộng sự
hiện diện quân sự tại Biển Đông. Bên cạnh đó là sự suy giảm vai trò của các thể
chế và luật pháp quốc tế trước những hành vi vụ lợi của các nước lớn. Chính vì
vậy, giới nghiên cứu bắt đầu bàn về một trật tự thế giới mới với các cụm từ,
như “vô cực” (hỗn loạn, vô tổ chức), “đa cực, đa trung tâm” (sự nổi lên của Nga
và Trung Quốc, có xu hướng ngày càng liên kết chặt chẽ với nhau, thách thức vai
trò lãnh đạo toàn cầu của Mỹ), “lưỡng cực” (Mỹ và Trung Quốc được đặt ở vị thế
ngang bằng). Cũng có lập luận cho rằng không còn khái niệm “cực” trong một thế
giới mà lợi ích các nước đã tùy thuộc nhau sâu sắc…
Cũng có quan điểm cho rằng, thế giới đang diễn ra tiến trình “thế giới phân
ba” với sự dẫn dắt của Mỹ, Trung Quốc và Nga. Trong cục diện này, Trung Quốc và
Mỹ “chia đôi” châu Á - Thái Bình Dương, gắn với lập trường “châu Á là của người
châu Á” của Trung Quốc; còn Ngagiành ảnh hưởng chi phối tại châu Âu. Cả Mỹ,
Trung Quốc và Nga đều muốn trở thành siêu cường lớn nhất, chi phối toàn cầu.
Tuy nhiên trong tiến trình này, về tổng thể, Mỹ vẫn được xem là nhân tố có ảnh
hưởng lớn nhất, nhưng vị thế trên trường quốc tế tiếp tục đà suy giảm và vị thế
số một thế giới về kinh tế của Mỹ có khả năng bị soán ngôi vào năm 2030. Trung
Quốc là cường quốc có tiềm năng, thực lực mạnh nhất để cạnh tranh với Mỹ, trở
thành “một cực” quan trọng nhất trong thập niên tới nhờ sức mạnh tổng hợp quốc
gia tăng nhanh và ngày càng khẳng định vị thế quan trọng trong tham gia giải
quyết nhiều vấn đề quốc tế. Nga tiếp tục có những bước chuyển quan trọng, từng
bước khẳng định lại vai trò nước lớn trong các vấn đề quốc tế, tuy nhiên dường
như ngày càng khó khăn trong củng cố nền tảng sức mạnh quốc gia, đặc biệt kể từ
sau khi Nga tiến hành “chiến dịch quân sự đặc biệt” ở Ukraine, cùng với việc
kinh tế và quan hệ đối ngoại gặp nhiều khó khăn do các lệnh trừng phạt của Mỹ
và phương Tây.
Tương lai của cục diện thế giới, trật tự quan hệ quốc tế trên toàn cầu có
thể được định hình trong vài thập niên tới. Tiến trình này có nhiều đặc điểm,
thể hiện qua một số nét chính sau:
Thứ nhất, diễn ra trên phạm vi toàn cầu, ở mọi khu vực, song “trận địa” chính
nằm ở khu vực châu Âu - Đại Tây Dương và châu Á - Thái Bình Dương, với trọng
điểm là các khu vực cận biên của Nga và Trung Quốc. Đối với Nga, kết quả của
cuộc xung đột Nga - Ukraine có lẽ là nhân tố quyết định đến chiến lược của Nga.
Trong khi đó, đối với Trung Quốc, kết quả của tiến trình giải quyết vấn đề eo
biển Đài Loan (Trung Quốc) và vấn đề Biển Đông là những nhân tố chính yếu góp
phần quyết định triển khai sức mạnh của Trung Quốc.
Thứ hai, ba chủ thể chính trong tiến trình định hình cục diện thế giới, trật
tự quan hệ quốc tế trên toàn cầu thời gian tới, bao gồm: 1) Quốc gia; 2) Liên
quốc gia; 3) Phi quốc gia. Trong đó, chủ thể quốc gia đóng vai trò quyết định,
tập trung vào các nước lớn. Ở phạm vi toàn cầu, có thể thấy: 1) Ba chủ thể quốc
gia lớn nhất là Mỹ, Trung Quốc và Nga; các chủ thể quốc gia tầm trung, bao gồm:
Anh, Pháp, Đức (châu Âu) hay Nhật Bản, Ấn Độ, Australia (châu Á); 2) Chủ thể
liên quốc gia, bao gồm: Liên hợp quốc và các tổ chức khu vực, như EU, NATO, Tổ
chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) hay Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN)…; 3)
Chủ thể phi quốc gia là những tổ chức, tập hợp có tính văn hóa, dân tộc, kinh
tế - xã hội, được thừa nhận hoặc không thừa nhận bởi quốc tế hoặc quốc gia,
nhưng có ảnh hưởng đáng kể đến trật tự quan hệ quốc tế ở cả tầm toàn cầu, khu
vực hay quốc gia.
Thứ ba, đây là một tiến trình lâu dài, toàn diện trên mọi lĩnh vực chính trị,
kinh tế và an ninh, thể hiện trong chính sách, chiến lược của mọi chủ thể. Tuy
nhiên, lựa chọn lĩnh vực nào làm phương tiện, biện pháp chính lại tùy thuộc vào
chính sách và thế mạnh của từng chủ thể cũng như tình hình cụ thể của chủ thể
được áp dụng. Mỹ có xu hướng nhấn mạnh những “mối đe dọa an ninh” để tập hợp
lực lượng và tận dụng ưu thế sức mạnh quân sự trong điều tiết các mối quan hệ
quốc tế, trong khi Trung Quốc nhấn mạnh phát triển kinh tế - xã hội để tập hợp
lực lượng và sử dụng ưu thế kinh tế để điều chỉnh các mối quan hệ quốc tế.
Trong cuộc chiến “thế giới phân ba” này, Nga được cho là có nhiều điểm hạn
chế hơn điểm mạnh: Bị bao vây, cấm vận toàn diện; hầu như không có đồng minh
thực sự; tính chính danh của việc triển khai “chiến dịch quân sự đặc biệt” tại
Ukraine chưa thực sự thuyết phục được cộng đồng quốc tế; sự bền vững của cơ sở
sức mạnh tổng hợp quốc gia vẫn là một câu hỏi... Trung Quốc hiện nắm giữ một số
điểm mạnh nền tảng, như sức mạnh của nền kinh tế, khoa học - công nghệ, tinh
thần dân tộc mạnh mẽ, tuy nhiên, Trung Quốc cũng có điểm hạn chế là không có
đồng minh thực chất, bền vững và tính chính danh trong việc áp đặt các chiến
lược đối ngoại trong khu vực và trên thế giới. Mỹ tiếp tục là nhân tố hùng mạnh
nhất, tuy nhiên, khoảng cách so với Trung Quốc ngày càng bị thu hẹp; sức hút về
mô hình phát triển vốn tạo nên hệ “giá trị Mỹ” đứng trước sự hoài nghi ngày
càng tăng; phạm vi lợi ích trải rộng dẫn đến sự phân tán sức mạnh, nhất là hiện
nay Mỹ gần như đã xa rời tư duy chiến lược truyền thống “chiến đấu và chiến
thắng cùng một lúc ở hai mặt trận lớn”. Thế nhưng, Mỹ lại có mạng lưới liên
minh, đồng minh, đối tác đông đảo nhất, đặc biệt trên lĩnh vực quốc phòng - an
ninh, là điều mà cả Nga và Trung Quốc đều thiếu vắng.
Theo một số chuyên gia nghiên cứu quốc tế, Trung Quốc đang là bên hưởng lợi
nhiều nhất trong cuộc xung đột địa - chiến lược kéo dài này, bởi ngoài những
mối lợi cụ thể như thương vụ mua số lượng lớn dầu mỏ và vũ khí tối tân với giá
rẻ từ Nga, Trung Quốc dường như đang gặp nhiều thuận lợi trên con đường “chinh
phục” châu Á - Thái Bình Dương. Điều này có cơ sở nếu nhìn trong lịch sử, Trung
Quốc thường mở rộng thành công ảnh hưởng tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương
mỗi khi Mỹ và Liên Xô (trước đây)/Nga vướng bận vào cuộc cạnh tranh địa - chiến
lược. Tuy nhiên, trong khi đặt ưu tiên cao vào Nga và châu Âu, dường như Mỹ
cũng đặt giới hạn cho sự can dự của mình, không để xao nhãng mục tiêu chính là
Trung Quốc và châu Á - Thái Bình Dương. Hơn nữa, cũng khó có thể chắc chắn sức
mạnh tổng hợp quốc gia của Mỹ sẽ suy yếu, khi cuộc khủng hoảng chính trị Nga -
Ukraine hiện nay đã và đang mang lại cho Mỹ không ít lợi thế mà trong điều kiện
bình thường Mỹ khó có thể đạt được, đó là châu Âu lệ thuộc nhiều hơn vào Mỹ và
NATO đang mở rộng nhanh chóng, giúp vai trò lãnh đạo của Mỹ trên bình diện toàn
cầu được tăng cường.
Cuộc cạnh tranh chiến lược Mỹ - Trung Quốc - Nga cũng thúc đẩy hình thành
những xu hướng tập hợp lực lượng mới tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương. Bên
cạnh việc NATO đang được mở rộng, một số nước châu Âu từ bỏ đường lối trung tập
truyền thống có lịch sử hàng trăm năm để gia nhập NATO nhằm đối phó với “mối đe
dọa từ Nga”; xu hướng tập hợp lực lượng mới tại châu Á - Thái Bình Dương cũng
dần rõ hơn với sự củng cố, mở rộng và nâng cấp cấu trúc “trục và nan hoa” của
Mỹ cùng sự hình thành của Nhóm “Bộ tứ”, nâng cấp các “nan hoa” Nhật Bản, Đài
Loan (Trung Quốc), Australia, Hàn Quốc… và sự liên kết các “nan hoa” với nhau
trong những vòng cung kiềm chế Trung Quốc. Mỹ vẫn chiếm thế thượng phong trong
các tập hợp lực lượng mang tính quốc phòng - an ninh, còn Trung Quốc có thế
mạnh trong các tập hợp về kinh tế - xã hội, trong khi Nga chưa thực sự có được
thế mạnh nào. Tuy nhiên, không loại trừ khả năng một liên minh thực sự sẽ được
hình thành giữa Nga và Trung Quốc nếu Mỹ tiếp tục duy trì cùng lúc hai mặt trận
đối đầu như hiện nay. Và tiến trình này, nếu tiếp tục gia tăng cũng kéo theo sự
củng cố vững chắc một liên minh do Mỹ dẫn đầu, hạt nhân là Nhóm “Bộ tứ” tại
châu Á - Thái Bình Dương.
Tùy thuộc vào kịch bản nào sẽ kết thúc đối với cuộc xung đột Nga - Ukraine
và tiền lệ nào đặt ra đối với Trung Quốc tại khu vực châu Á mà cục diện toàn
cầu có thể được định hình trong tương lai. Tuy nhiên, có lẽ vấn đề Ukraine đang
đi đến chặng cuối và cục diện thế giới lâu dài sẽ phụ thuộc chủ yếu vào cuộc
cạnh tranh chiến lược giữa hai chủ thể Mỹ và Trung Quốc tại châu Á - Thái Bình
Dương. Theo giới chuyên gia, kết quả của cạnh tranh chiến lược Mỹ - Trung Quốc
sẽ là nhân tố quyết định trật tự quan hệ quốc tế mới hơn là cạnh tranh chiến
lược Mỹ - Nga. Các cuộc tiếp xúc kín đáo giữa Mỹ và Nga nhiều khả năng sẽ dày
đặc và sâu sắc hơn để hai bên có thể tìm kiếm một giải pháp chính trị trung
dung, có thể chấp nhận được.
Với những diễn biến hiện nay, Mỹ và đồng minh đang phải tập trung cao độ
cho cuộc xung đột Nga - Ukraine, vì vậy dù muốn hay không, châu Á - Thái Bình
Dương cũng sẽ bị xao nhãng và đây chính là cơ hội để Trung Quốc củng cố, phát
triển một môi trường đối ngoại tích cực; từ đó áp đặt ở mức độ nhất định chiến
lược của Trung Quốc tại Đông Á - Thái Bình Dương. Giới quan sát cho rằng, khả
năng Trung Quốc thành công không phải là nhỏ nếu cục diện khu vực châu Á - Thái
Bình Dương tiếp tục diễn biến như hiện nay, trong đó “vai trò trung tâm” của
ASEAN cũng gặp nhiều thách thức trước sự co kéo của các nước lớn.
Điểm hạn chế nhất tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương hiện nay là sự thiếu
vắng những thể chế có tính ràng buộc giúp bảo đảm an ninh thông qua việc ngăn
chặn, xử lý khủng hoảng khi xảy ra. Việc NATO thúc đẩy sự hiện diện tại Nhật
Bản mới đây là dấu hiệu đáng chú ý, tác động hai chiều thuận - nghịch tới cục
diện khu vực châu Á - Thái Bình Dương. Điều này khiến “vai trò trung tâm” của
ASEAN đứng trước nhiều thách thức, đồng thời đặt ra những câu hỏi lớn về cách
hành xử, lựa chọn chính sách của ASEAN nói chung, các nước thành viên ASEAN nói
riêng.
Là trọng điểm tranh chấp chiến lược nước lớn, Đông Nam Á tập trung hai
“siêu cường” Mỹ, Trung Quốc và nhiều “cường quốc” khu vực, như Nhật Bản, Ấn Độ,
Australia, Hàn Quốc… Nga tham gia “cuộc chơi” với vai trò đồng minh trên thực
tế của Trung Quốc. Sự cạnh tranh chiến lược tại Đông Nam Á có thể giúp phân
định vai trò của Mỹ và Trung Quốc trong thời gian tới và sau đó, kéo theo hình
thái cục diện thế giới mới. Tại Đông Nam Á, có hai điểm tranh chấp chiến lược
lớn là Biển Đông và Tiểu vùng sông Mekong. Trong khi cả Mỹ và Trung Quốc đều
coi cạnh tranh chiến lược tại Biển Đông là nhân tố quyết định, thì Trung Quốc
tìm cách gia tăng sức ảnh hưởng tại Tiểu vùng sông Mekong, coi đây là điểm mấu
chốt để mở rộng ảnh hưởng đến toàn bộ Đông Nam Á. Tính toán này được cho là
không phải không hợp lý, nếu suy xét rộng hơn nguyên tắc “đất thống trị biển”
trong luật biển quốc tế. Trung Quốc dường như đang thành công trong tính toán
này trước sự “thờ ơ” của Mỹ, trong khi ASEAN dường như chưa đủ sự thống nhất và
vai trò của các cường quốc khác tại khu vực ở Tiểu vùng sông Mekong vẫn còn nhỏ
lẻ, tách biệt.
Đây chính là không gian chiến lược quan trọng nhất đối với toàn bộ ASEAN.
Trong một vài thập niên gần đây, không gian này thực chất đang bị thu hẹp khá
nhanh chóng. ASEAN đang đứng trước thách thức rất lớn kể từ khi ra đời đến nay,
đòi hỏi cần có tư duy và hành động mang tính đột phá. Bên cạnh đó, trong bối
cảnh cạnh tranh chiến lược nước lớn, nhất là Mỹ - Trung Quốc, còn chưa ngã ngũ,
với việc cả hai bên tăng cường thúc đẩy, thu hút tập hợp lực lượng, ASEAN cũng
có cơ hội lớn để có thể chủ động củng cố, phát huy vai trò “trung gian”, đóng
vai trò “trung tâm” thực sự trong tiến trình định hình cục diện khu vực, toàn
cầu, trước hết là tại châu Á - Thái Bình Dương. Đây cũng là điều mà ASEAN đã
từng thành công trong những thời điểm khó khăn. ASEAN với “phương cách” riêng
có, đang là một tổ chức khu vực được đánh giá thành công nhất, một “điểm sáng”
trong tổng thể bức tranh khu vực và thế giới còn nhiều hỗn độn, phức tạp./.
ST
Mỹ sẽ mất vị trí bá chủ trong thời gian gần nhất
Trả lờiXóa