Trong cuộc sống hàng ngày, đối với mỗi cán bộ, đảng viên (CB, ĐV), lời nói không chỉ đóng vai trò là phương tiện giao tiếp, trao đổi, thể hiện trạng thái tâm tư, tình cảm, chia sẻ những kinh nghiệm, triết lý trong cộng đồng, mà còn là cầu nối đưa các chỉ thị, nghị quyết của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước đến với quần chúng nhân dân. Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận CB, ĐV vì lòng ghen ghét, đố kỵ, mang nặng tư duy “chụp mũ”, thích phán xét người khác, lợi dụng lời nói, phát ngôn làm mất đoàn kết nội bộ.
Chụp mũ đặt cái
“tôi” trên cái “ta” cộng đồng
Vừa rồi gặp lại anh bạn học cùng lớp khi tôi đến đơn
vị liên hệ công tác, sau khi nghe tôi đặt vấn đề, liền kéo tôi ra một góc phòng
nói nhỏ: “Ông mới đến không biết đấy thôi, nằm trong chăn mới biết chăn có rận,
nội bộ cán bộ chủ trì đơn vị hay mâu thuẫn mất đoàn kết lắm, người này nói, người
kia không nghe đâu. Chắc việc ông nhờ khó mà thực hiện được”. Nghe bạn nói, tôi
ngạc nhiên hỏi lại: “Tôi thấy Đảng bộ cơ quan cậu nhiều năm liền đạt trong sạch
vững mạnh, đảng viên đều hoàn thành tốt nhiệm vụ cơ mà”. Tôi mới nói tới đây,
anh bạn đã cắt ngang: “Ôi dào! Chỉ là cái vỏ. Còn không tin ông cứ tìm hiểu
xem”. Nhưng trên thực tế, khi tìm hiểu tình hình đơn vị thì được biết, do chủ
trì đơn vị duy trì đúng các quy định về thời gian, giờ giấc làm việc, cũng như
các chế độ ưu tiên, đãi ngộ theo quy định của Nhà nước, nên không được lòng một
số cá nhân và trong số đó có anh bạn tôi do không tranh thủ đi muộn về sớm để
đón con được, do đó không hài lòng, nảy sinh tư tưởng chán ghét lãnh đạo, chỉ
huy, rồi “chụp mũ” cho rằng đơn vị mất đoàn kết nội bộ. Đấy còn chưa kể đến ở
nhiều cơ quan, công sở khi nhàn rỗi, lúc “trà dư, tửu hậu”, việc bàn luận, nói
về những gì không ưa ở người khác, hay lãnh đạo, cấp trên, bôi xấu, bóp méo
hình ảnh với mục đích kém thiện chí rất phổ biến, nói xấu sau lưng người khác
trở thành câu chuyện làm quà, làm thân hay đơn giản chỉ là cho vui.
Nhưng tựu chung lại, động cơ và mục đích của những
CB, ĐV này là khi cảm thấy thua thiệt về chế độ đãi ngộ, năng lực trình độ bản
thân hạn chế, không muốn người khác hơn mình, thấy đồng chí đồng đội, bạn bè
thành công, phát triển hơn là tỏ rõ lòng ganh ghét, đố kỵ, luôn tìm mọi cách
“đâm bị thóc, chọc bị gạo” để “dìm hàng”. Thực tế căn bệnh này đã được nhiều
nhà nghiên cứu tâm lý và văn hóa Việt Nam chỉ ra có nguồn gốc, nguyên nhân đầu
tiên và sâu xa là từ tập quán khó xóa bỏ. Lối sống nông nghiệp định cư, biệt lập
sau lũy tre làng có mặt trái là dung dưỡng cho tâm lý nông dân, tiểu nông,
thích a dua, hòa tan với cộng đồng, có tính đố kỵ, cào bằng, ghét cá nhân tiêu
biểu và sự vượt trội, khác biệt hơn người.
Những hiện tượng, biểu hiện kể trên rất nguy hại, một
khi đã thành thói quen sẽ càng làm cho thói ghen ghét, đố kỵ, tư duy “chụp mũ”,
thích phán xét người khác của CB, ĐV càng thêm trầm trọng và hậu quả càng trở
nên khôn lường, bởi ảnh hưởng của nó không chỉ dừng lại ở câu chuyện, hay trong
phạm vi cơ quan, tổ chức dưới góc độ mất đoàn kết nội bộ, mà nó dần sẽ lan ra
ngoài cộng đồng, xã hội. Biến CB, ĐV từ người chấp hành các nguyên tắc, quy định
của tổ chức trở thành người bao biện, né tránh trách nhiệm, phát ngôn tùy tiện,
thiếu cả tâm và tầm, ảnh hưởng không nhỏ đến uy tín của Đảng, Nhà nước. Từ đó,
các thế lực thù địch lợi dụng, xuyên tạc, bóp méo về phẩm chất đạo đức, lối sồng,
trách nhiệm và uy tín danh dự của người CB, ĐV.
Điển hình gần đây khi trả lời dư luận, một cán bộ Sở
Xây dựng thành phố Hà Nội lý giải rằng đá lát vỉa hè (loại mà trước đó được khẳng
định có độ bền 70 năm) bị nứt vỡ một phần là do mưa nhiều giãn nở, tự vỡ. Cũng
sự việc tương tự đá vỉa bị nứt vỡ, một cán bộ ở Thành phố Hồ Chí Minh cho rằng
nắng quá nên bị vỡ. Hay ở Thanh Hóa, kết quả thi công chức của một vài người
cao bất thường từ rớt thành đậu, khi bị đặt nghi vấn thì giải thích là do “lỗi
đánh máy”. Nếu nhìn nhận khách quan, trên thực tế có những CB, ĐV động cơ,
trách nhiệm tốt, nhưng ở một chừng mực nào đó bị lỡ lời, vô tình nói thiếu câu
từ, diễn đạt chưa hết ý dẫn đến sự hiểu lầm đáng tiếc, chúng ta có thể cảm
thông. Nhưng cũng không hiếm CB, ĐV xuất phát bởi động cơ cá nhân, sự ích kỷ
trong lối sống, có những phát ngôn bột phát, thiếu suy nghĩ, thậm chí hết sức
vô lý, không chỉ gây cười mà còn khiến dư luận bất bình và các thế lực thù địch
lợi dụng để đặt điều, xuyên tạc, ảnh hưởng tiêu cực tới uy tín của tổ chức Đảng
là điều rất nguy hại.
Đây chính là căn bệnh “xu nịnh, a dua”
mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ ra trong tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc”,
có những người trước mặt thì ai cũng tốt, sau lưng thì ai cũng xấu. Thấy xôi
nói xôi ngọt, thấy thịt nói thịt bùi. Theo gió bẻ buồm, không có khí khái; “Kéo
bè kéo cánh lại là một bệnh rất nguy hiểm nữa. Từ bè phái mà đi đến chia rẽ. Ai
hợp với mình thì dù người xấu cũng cho là tốt, việc dở cũng cho là hay, rồi che
đậy cho nhau, ủng hộ lẫn nhau. Ai không hợp với mình thì người tốt cũng cho là
xấu, việc hay cũng cho là dở, rồi tìm cách gièm pha, nói xấu, tìm cách dìm người
đó xuống. Bệnh này rất tai hại cho Đảng”.
Phải giữ nghiêm kỷ luật
phát ngôn
Lời nói đúng lúc, đúng nơi mang ý nghĩa to lớn, một
lời khuyên ngăn có lí, có tình có thể giúp một con người đang sa vào những con
đường lầm lỡ quay đầu lại. Cũng như một lời động viên an ủi cho những người
không may, vấp phải khó khăn, bất hạnh trong cuộc sống giúp họ có thêm nghị lực
để vươn lên, thấy mình được quan tâm và hạnh phúc. Đúng như ông cha ta đã đúc kết
“Lời nói đọi máu”, “Lời nói gói vàng” hay là “Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời
mà nói cho vừa lòng nhau”, mới thấy được sự quan trọng của lời nói trong cách
hành xử, giao tiếp của con người.
Mỗi CB, ĐV phải thường xuyên tự nghiên cứu, học tập, trau rèn nhận thức, bản lĩnh chính trị, nâng cao “sức đề kháng” trước những tư tưởng sai trái, lệch lạc
Trả lờiXóa