Ngày 16/9/1972 là ngày thứ 81 của Chiến dịch Thành cổ Quảng Trị, cũng là ngày kết thúc một chiến dịch đã khiến hơn 14 ngàn chiến sĩ, dân quân, đồng bào h.y si.nh…
Nếu ai từng đến nơi này hoặc có tìm hiểu, thì sẽ biết về một câu nói: “Tôi không dám bước mạnh, sợ chân mình làm đau đồng đội. Mỗi tấc đất chốn này đều có xươ.ng thị.t bạn tôi nằm lại!"
Trong những người đã nằm xuống ở Thành cổ Quảng Trị có một liệ.t sĩ là Lê Binh Chủng, tham gia trận đánh với vai trò là chính trị viên Tiểu đoàn 3, Tỉnh đội Quảng Trị. Anh quê Nghệ An và trong quá trình hành quân qua Quảng Bình, anh yêu người con gái mang tên Phan Thị Biển Khơi - một nữ dân quân địa phương. Đơn vị tổ chức cho anh chị một đám cưới nhỏ, đính dòng chữ “Binh Chủng - Biển Khơi” và cho phép anh ở lại thêm chút thời gian với chị. Nhưng không, anh vẫn cùng đơn vị đến Thành cổ Quảng Trị.
Anh hy sinh nhưng không hề biết rằng chị đã mang thai. Khi anh h.y si.nh, bé con của anh chị đã tròn một tuổi. Chị đặt tên bé là Lê Quảng An, Quảng An ghép từ hai tỉnh Quảng Bình - Nghệ An. Chị đưa vé về chào ông bà nội nhưng ông bà nội không nhận, cũng không tin anh đã h.y si.nh. Mãi 30 năm sau, hài c.ốt của anh Lê Binh Chủng được tìm thấy, trong đó có những bức thư chưa gửi cho chị. Bấy giờ, bố mẹ của anh mới vào đón chị và cháu nội. Hơn 30 năm trời, người phụ nữ ấy không đi bước nữa, lặng lẽ thờ chồng và dạy cho con về một người bố anh hùng? Điều gì đã khiến chị làm như vậy? Vì lời thề của anh với chị năm xưa: “Anh ra đi để bảo vệ đất nước, gia đình và em”.
Nếu lá thư ấy không được tìm thấy, câu chuyện tình yêu của anh chị có lẽ sẽ kết thúc trong những sự nuối tiếc, trăn trở vô cùng tận… Chiến tranh đã qua đi, nhưng chúng chẳng bao giờ từ chối hiển hiện.
Có những lá thư được tìm thấy ở Thành cổ Quảng Trị, không rõ người gửi, chẳng rõ người nhận, chỉ lòe nhòe vài dòng chữ…Có những kỷ vật nằm lại mà không rõ chủ nhân, chẳng còn toàn vẹn… Những dòng viết được đứt quãng gây thổn thức với những người còn sống.
Có những con người h.y sinh, lạc trôi theo dòng Thạch Hãn rồi ra biển Cửa Việt, mang theo biết bao hồi ức, khát vọng, di vật không được trao gửi…Trong "Mùi Cỏ Cháy", có một phân đoạn báo cáo cho chỉ huy về sự kh.ốc liệt của hành trình vượt dòng sông Thạch Hãn chỉ có khoảng hơn hai trăm mét. Trong số 107 chiến sĩ, có tới 58 chiến sĩ h.y si.nh khi vượt sông, chỉ còn lại 49 chiến sĩ. Một chiến sĩ vượt sông đã bị trúng phi phá.o, chỉ còn lại 48.
Đó dường như vẫn là một đoàn binh “may mắn” khi có những đoàn đã m.ất tới 3/4 chiến sĩ khi vượt dòng sông này. Thế nên, mới có câu nói rằng mỗi mét vuông ở nơi này là một mét vuông m.áu, m.áu thấm đẫm vào trong từng tấc đất, vào trong từng khối nước, từng ngọn cỏ.
Có một trích dẫn rằng: “Người ta nói những kẻ dùng trái tim là những kẻ yếu đuối. Thực ra chỉ có kẻ mạnh mới dám dùng trái tim thôi”. Và những người như các anh, biết rằng ra trận là sẽ h.y s.inh, nhưng vẫn dám dấn thân lên đường, trái tim của các anh đã vượt qua những sự sợ hãi, ghét bỏ thường tình… Các anh không sợ hay ghét bỏ kẻ th.ù, các anh chiến đấu để bảo vệ những gì ở đằng sau lưng. Đó là cha mẹ, vợ con, người yêu, bạn bè, nơi chốn… Có một phân cảnh rất ý nghĩa trong "Mùi Cỏ Cháy", khi một người lính phía bên kia ngã xuống, các anh đã đắp một nấm m.ộ, vì "họ cũng là con người".
"Lịch sử không làm gì cả, nó không tạo ra vô vàn của cải, nó không chiến đấu, lịch sử không tự nhiên mà diễn ra, không tự nhiên mà hình thành. Chính con người, những con người thật sự từng sống, đã làm tất cả những điều đó"./.
St
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét