ĐỔI MỚI LÀ ĐÒI HỎI TẤT YẾU
Trên thực tế vẫn có rất nhiều người đang cố thủ
trong các vỏ bao bọc của lề thói cũ, tư duy và chủ nghĩa kinh nghiệm. Vấn đề
này cũng đã được Đảng ta chỉ rõ trong nhiều văn kiện. Ngoài những yếu tố khách
quan như tàn dư của chế độ phong kiến, thực dân; ảnh hưởng của cơ chế quan liêu
bao cấp một thời; là sự khắc nghiệt của điều kiện tự nhiên… chúng ta cần phải
thấy một trong những nguyên nhân chủ quan dẫn đến căn bệnh bảo thủ là do nhận
thức của một bộ phận cán bộ, đảng viên và nhân dân còn hạn chế. Do chưa nhận thức
rõ vấn đề và những đòi hỏi từ thực tế nên chúng ta đã chậm đổi mới trong cả tư
duy và hành động; giáo dục và đào tạo không bắt kịp với xu thế phát triển của
thời đại… Từ thực trạng tình hình, Đảng ta đã nhận rõ đổi mới tư duy là quy luật
tất yếu của cách mạng, của công cuộc đổi mới. Trong Văn kiện Đại hội đại biểu
toàn quốc lần thứ VI, Đảng ta khẳng định rằng: “Chỉ có đổi mới tư duy thì mới
thấy đúng và thấy hết sự thật, thấy hết những nhân tố mới để phát huy, những
sai lầm để sửa chữa”… Chính sự quyết tâm đấu tranh với tư tưởng bảo thủ, đổi mới
mạnh mẽ, toàn diện đất nước mà chúng ta có được những bước tiến dài như ngày
hôm nay. Có thể khẳng định, hơn ba mươi năm đổi mới là một giai đoạn lịch sử
quan trọng trong sự nghiệp phát triển của nước ta, đánh dấu sự trưởng thành về
mọi mặt của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta.
Trước những đòi hỏi mới của tình hình, nhất là ở thời
Cách mạng công nghiệp lần thứ tư, cái mới, cái tiến bộ không ngừng nảy sinh phủ
định cái cũ, cái lạc hậu và chính sự ra đời của cái mới, sự triệt tiêu của cái
cũ giúp cuộc sống của chúng ta không ngừng vận động, phát triển, thì cuộc đấu
tranh ngăn chặn và đẩy lùi tư tưởng bảo thủ, không ngừng đổi mới, sáng tạo càng
trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng đã chỉ rõ: “Phải
biết rằng tình hình khách quan thay đổi hàng giờ hàng phút, một chủ trương của
ta hôm nay đúng, hôm sau đã không hợp thời, nếu ta không tỉnh táo kiểm điểm những
tư tưởng hành vi của ta để bỏ đi những cái quá thời, sai hỏng, nhất định ta sẽ
không theo kịp tình hình, ta sẽ bị bỏ rơi, bị các bạn tỉnh táo nhanh nhẹn hơn
vượt đi trước… Không chịu tự phê bình, không chỉ trích thì không bao giờ tấn tới
được”(*). Tuy nhiên, đổi mới không có nghĩa là chúng ta phủ định sạch trơn cái
ra đời trước, kinh nghiệm của những người đi trước. Nhưng nếu chúng ta cứ bình
chân nằm ôm khư khư đống kinh nghiệm ấy mà không tìm tòi, đổi mới, sáng tạo thì
nhất định chúng ta sẽ tụt hậu, đặc biệt trong xã hội hiện đại, khoa học, công
nghệ phát triển như vũ bão, tri thức mới không ngừng ra đời như hiện nay.
Kiên trì đấu tranh bằng nhiều giải pháp
Bảo thủ là một tư tưởng đã ăn sâu, bám rễ, trở thành
thuộc tính cố hữu trong cách nghĩ, cách làm và tư duy của cán bộ, đảng viên và
người dân. Mặt khác, phản ứng lại sự tấn công của cái mới, cái tiến bộ vốn là
thuộc tính của tư tưởng bảo thủ. Để bảo vệ mình, người mang tư tưởng bảo thủ
luôn tìm ra đủ phương cách. Do đó đấu tranh khắc phục tư tưởng bảo thủ không phải
là công việc đơn giản và dễ thực hiện trong một sớm một chiều. Muốn chữa trị
căn bệnh bảo thủ, chúng ta phải có quyết tâm cao, kiên trì tiến hành đồng bộ,
thường xuyên, liên tục, bằng nhiều giải pháp.
Thực tế cho thấy tình trạng mang nặng tư tưởng bảo
thủ, trì trệ, không mạnh dạn dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm ở một bộ
phận cán bộ, đảng viên đang là lực cản lớn đối với quá trình phát triển của đất
nước ta. Để khắc phục tình trạng ấy, chúng ta cần phải đặc biệt coi trọng công
tác tuyên truyền, giáo dục. Thực tế đã chứng minh tuyên truyền, giáo dục là một
trong những giải pháp hữu hiệu để ngăn chặn, đẩy lùi căn bệnh bảo thủ. Để làm
được điều đó, trước hết chúng ta phải tăng cường tuyên truyền, giáo dục trong
các cơ quan, đơn vị, trường học; nêu cao tính tiên phong, gương mẫu của cán bộ,
đảng viên, đặc biệt là của cơ quan cấp trên, cán bộ chủ trì các cơ quan, đơn vị,
bởi những người này mang nặng tư tưởng bảo thủ thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tập
thể. Cùng với đó, chúng ta phải bảo vệ nhân tố mới, cổ vũ tư tưởng đổi mới,
tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm; tính linh hoạt, sáng tạo cả
trong tư duy và hành động. Việc tuyên truyền, giáo dục, nâng cao nhận thức để
chống tư tưởng bảo thủ phải được xác định là việc làm thường xuyên, liên tục, ở
mọi cấp, mọi lĩnh vực, mọi ngành nghề, mọi lứa tuổi, đối tượng… Đối với từng
nhóm đối tượng phải lựa chọn nội dung, hình thức và biện pháp tuyên truyền sao
cho phù hợp, hiệu quả, trong đó cần nêu cao vai trò của báo chí, truyền thông.
Mặt khác, như đã nêu ở trên, một trong những nguyên
nhân dẫn đến tư tưởng bảo thủ là do trình độ nhận thức của cán bộ, đảng viên và
nhân dân còn hạn chế. Thực tế cho thấy, với bất cứ một nền kinh tế-xã hội nào
muốn duy trì sự tồn tại và phát triển cần phải có một nguồn lực nhất định,
trong đó nguồn lực quan trọng và quyết định nhất là con người. Do vậy, để đẩy
lùi căn bệnh bảo thủ, chúng ta cần nâng cao trình độ dân trí. Muốn nâng cao
trình độ nhận thức, nâng cao dân trí thì không có cách nào khác là phải đầu tư
cho giáo dục và đào tạo, hay nói cách khác là đầu tư cho con người. Trình độ nhận
thức của cán bộ, đảng viên, trình độ dân trí được nâng cao, sẽ giúp chúng ta từng
bước hạn chế và đi đến xóa bỏ được tư tưởng bảo thủ, trì trệ cả trong tư duy và
hành động.
Căn bệnh thờ ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm cần phải
được chữa trị!
19 Tháng Mười
Một, 2019 Hoàng Năm 1 Comment diễn biến hòa bình, Đảng Cộng sản
Việt Nam
Hiện nay, thờ ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm đang trở
thành căn bệnh ngày càng trầm trọng, lây lan trong xã hội. Dân tộc ta vốn có
truyền thống đoàn kết, “tương thân, tương ái”, “thương người như thể thương
thân”, “lá lành đùm lá rách”… Truyền thống ấy luôn được Đảng ta và Chủ tịch Hồ
Chí Minh quan tâm, vun đắp nhằm mục tiêu xây dựng một nước Việt Nam: Dân giàu,
nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.
Hơn 30 năm đổi mới, đất nước đã đạt được những thành
tựu to lớn có ý nghĩa lịch sử; kinh tế ngày càng khởi sắc, đời sống người dân
ngày càng được cải thiện. Song, những tác động từ mặt trái của nền kinh tế thị
trường, sự du nhập lối sống nước ngoài, nhất là lối sống thực dụng không phù hợp
với truyền thống văn hóa và đạo lý dân tộc đã khiến một bộ phận trong xã hội
ngày càng trở nên vô cảm, thờ ơ, thiếu trách nhiệm và trở thành căn bệnh làm mờ
nhạt những truyền thống tốt đẹp đó.
Hiện nay, trên nhiều diễn đàn, các phương tiện thông
tin truyền thông đã cảnh báo và đưa nhiều minh chứng về sự thờ ơ, vô cảm, thiếu
trách nhiệm gây bức xúc trong xã hội. Thờ ơ, vô cảm đã cho thấy sự thể hiện trơ
lì về cảm xúc, dửng dưng trước các sự việc xung quanh; thờ ơ với nỗi đau khổ, mất
mát của người khác, chỉ biết quan tâm đến lợi ích của mình. Chính sự thờ ơ, vô
cảm ấy mà thấy tốt không ủng hộ, thấy xấu không lên án, ngại va chạm tạo điều
kiện, tiếp tay cho cái xấu, cái ác nảy nở.
Không thể đổ lỗi cho nền kinh tế thị trường. Bởi lẽ,
trong xã hội vẫn không thiếu những người tốt, những câu chuyện về “người tử tế”,
những câu chuyện ấm áp lòng người như những hiệp sĩ đường phố, về người đi xây
cầu từ thiện, những tấm gương quên mình cứu người giữa dòng nước lũ; tấm lòng của
các nhà hảo tâm chung tay ủng hộ những mảnh đời khó khăn, bất hạnh trong cơn hoạn
nạn… đã góp phần xây dựng lối sống hướng thiện, một xã hội, cộng đồng tốt đẹp,
nhân văn…
Để chữa trị căn bệnh này cần phát huy vai trò, sức mạnh
của toàn dân. Đẩy mạnh các hoạt động giáo dục, tuyên truyền làm thức dậy tình
thương yêu con người, đồng loại, sự hy sinh và trách nhiệm đối với xã hội. Đồng
thời, phát huy vai trò của các cơ quan chức năng, chính quyền các cấp, các tổ
chức đoàn thể chính trị, xã hội và cá nhân trong đấu tranh, ngăn ngừa căn bệnh
thờ ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm; khuyến khích các hoạt động nhân ái, bao dung,
nghĩa hiệp, chống lại cái xấu, vun đắp và xây dựng những giá trị văn hóa, đạo đức
truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam.
bài viết rất thực tế
Trả lờiXóa