Từ rất
sớm, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã thấy được những biểu hiện của bệnh ngại học lý
luận chính trị trong cán bộ, đảng viên, đó là: “Chỉ biết vùi đầu suốt ngày vào
công tác sự vụ, không nhận thấy sự quan trọng của lý luận, cho nên còn có hiện
tượng xem thường học tập hoặc là không kiên quyết tìm biện pháp để điều hòa
công tác và học tập;… phàn nàn trước những khó khăn của việc đọc tài liệu, khó khăn
đào sâu suy nghĩ”. Nhận thấy những nguy hại của căn bệnh lười học, ngại học lý
luận chính trị của cán bộ, đảng viên, ngay từ Đại hội đại biểu toàn quốc lần
thứ VIII năm 1996, Đảng ta đã chỉ rõ, lười học tập, lười suy nghĩ, không thường
xuyên tiếp nhận những thông tin mới cũng là biểu hiện của sự suy thoái. Nghị
quyết Hội nghị Trung ương 4 khóa XII “Về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng;
ngăn chặn đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những
biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ” đã chỉ ra một trong
chín biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị của đội ngũ cán bộ, đảng viên
hiện nay là: “Nhận thức sai lệch về ý nghĩa, tầm quan trọng của lý luận và học
tập lý luận chính trị; lười học tập chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí
Minh, chủ trương, đường lối, nghị quyết của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà
nước”. Vì vậy, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng nhấn mạnh, cần
“khắc phục tình trạng lười học, ngại học lý luận chính trị trong cán bộ, đảng
viên”. Việc nhận diện đúng các biểu hiện của căn bệnh này là cơ sở quan trọng
để đưa ra những biện pháp khắc phục kịp thời. Có thể thấy, bệnh lười học, ngại
học lý luận chính trị của cán bộ, đảng viên hiện nay tập trung ở những biểu
hiện sau:
Thứ nhất, không ít cán bộ, đảng viên không nhận thức
đầy đủ về sự cần thiết, tầm quan trọng của việc học tập lý luận chính trị mà
thường tập trung cho học tập chuyên môn, nghiệp vụ; thậm chí có người còn cho
rằng đó là việc làm “vô ích” gây lãng phí thời gian, công sức. Đã có không ít
người thiếu tự giác, không chủ động tham gia học tập lý luận chính trị, thậm
chí tìm mọi lý do để trốn tránh không tham gia học tập.
Thứ hai, một bộ phận cán bộ, đảng viên học tập lý luận
chính trị chưa thực sự nghiêm túc, còn thực hiện qua loa, đại khái, hình thức. Vẫn
còn tư tưởng học để có đủ bằng cấp, đủ điều kiện để được đề bạt, bổ nhiệm, nên
chưa thật sự toàn tâm, toàn ý cho việc nghiên cứu, học tập. Một số người
chấp hành kỷ luật học tập không nghiêm, đi học thì “đánh trống ghi tên”, gượng
ép, đối phó; vi phạm quy chế học tập, như nhờ đi học, nhờ thi hộ, bỏ học, bỏ
thi, sử dụng điện thoại, làm việc riêng trong lớp học; thiếu tích cực, thiếu
chủ động nghiên cứu tài liệu trong học tập; ngại trao đổi, thảo luận, quay cóp
khi thi, sao chép khi làm bài thu hoạch.
Thứ ba, một bộ phận cán bộ, đảng viên không vận
dụng tri thức đã học để xem xét giải quyết các vấn đề của địa phương, cơ quan,
đơn vị mình; không sử dụng kiến thức đã học vào giải quyết các vấn đề của thực
tiễn công việc theo chức trách, nhiệm vụ; học không đi đôi với hành; lý luận
chưa gắn với thực tiễn.
HAIVAN
lười học thì hỏng rồi
Trả lờiXóa