Lâu
nay, tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) đã nhiều lần đưa ra những thông tin sai
trái, bịa đặt nhằm phủ nhận thành quả, bôi nhọ bức tranh dân chủ, nhân quyền ở
Việt Nam. Các luận điệu vu cáo của HRW gia tăng, ngày càng tùy tiện, không chỉ
thể hiện qua phát ngôn của đại diện tổ chức này mà còn thể hiện qua các báo
cáo, thông cáo báo chí.
Vẫn những luận điệu bôi
nhọ cũ mèm
Trong một thông cáo phát
đi ngày 8/6/2023 (một ngày trước cuộc đối thoại nhân quyền Liên hiệp châu Âu -
Việt Nam tại Hà Nội), tổ chức HRW đã vu cáo rồi lấy cớ kêu gọi châu Âu gây áp
lực để buộc Việt Nam chấm dứt các hành động “vi phạm nhân quyền một cách có hệ
thống”. Trước đó, ngày 26/5/2023, tổ chức này đã gửi đến Liên hiệp châu Âu một
“tờ trình” (submission) về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam, yêu cầu EU gây sức
ép để chính quyền Hà Nội trả tự do ngay lập tức cho những người đang bị giam
giữ vì lý do chính trị. Tổ chức này còn lên tiếng đòi sửa đổi hoặc hủy bỏ một
số điều khoản trong Bộ luật Hình sự mà họ cho rằng “thường được viện dẫn để đàn
áp các quyền dân sự và chính trị, hạn chế quyền tự do đi lại đối với các nhà
hoạt động nhân quyền và dân chủ”!
Tổ chức HRW (Human Rights
Watch) được thành lập năm 1988 trên cơ sở hợp nhất tổ chức Helsinki Watch (do
Robert L.Bernstein thành lập năm 1978 với mục đích giám sát Liên Xô bằng cách
thu thập tư liệu liên quan tới việc Liên Xô thực hiện quy ước của Tổ chức an
ninh và hợp tác châu Âu (OSCE), hỗ trợ các nhóm bảo vệ nhân quyền tại nước này)
với một số tổ chức quốc tế khác có cùng tôn chỉ, mục đích nghiên cứu và cổ vũ cho
phát triển nhân quyền. Nói là chuyên nghiên cứu và cổ vũ cho nhân quyền nhưng
nhìn vào những hoạt động của HRW cho thấy, lời nói không đi đôi với việc làm,
ngày càng xa rời, thậm chí đi ngược tôn chỉ, mục đích.
Do bị chi phối bởi nguồn
kinh phí hoạt động nên dễ hiểu là các phúc trình về nhân quyền của tổ chức này
thường sai sự thật, thiên vị, mang màu sắc chính trị và chủ quan áp đặt, do đó
các cáo buộc của HRW gây ra phản ứng tiêu cực tại nhiều quốc gia trên thế giới,
đặc biệt với các nước đi theo con đường XHCN. Sau mỗi cáo buộc, tổ chức này
thường bị phản ứng tức thì, bị chỉ trích chịu quá nhiều tác động bởi Mỹ và các
nước phương Tây, thường xuyên lợi dụng nhân quyền để can thiệp vào công việc
nội bộ của các nước. Chẳng hạn, Liên bang Nga đã nhiều lần chỉ trích HRW về
những động thái tuyên truyền xuyên tạc, kích động tạo cớ can thiệp vào những
vấn đề nội bộ của nước này. Tương tự, do có những hành động vi phạm nghiêm
trọng luật pháp quốc tế và các quy tắc cơ bản của quan hệ quốc tế cũng như can
thiệp vào các vấn đề nội bộ của Trung Quốc nên chính phủ nước này đã áp dụng
các biện pháp trừng phạt đối với HRW. Và không phải ngẫu nhiên mà trang web của
HRW lại bị cấm hoạt động tại Thái Lan. Chính phủ nước này buộc phải cấm là vì
thông qua trang web, HRW thường xuyên đội lốt "theo dõi nhân quyền"
để tuyên truyền xuyên tạc, tán phát những nội dung thông tin sai lệch, kích
động, vi phạm các quy định về an ninh quốc gia của họ. Ngoài ra, HRW còn bị
nhiều quốc gia như Cuba, Sri Lanka, Triều Tiên, Ethiopia, Syria... chỉ trích,
phản đối những nội dung và mức độ khác nhau vì HRW đã can thiệp làm phức tạp
tình hình, gây khó khăn cho việc bảo đảm nhân quyền ở các nước này.
Thực tế đó cho thấy, mặc
dù mang danh nghĩa là tổ chức hoạt động về nhân quyền nhưng hoạt động của HRW
đều thể hiện ý đồ, động cơ chính trị. Nhìn vào các hoạt động của tổ chức này
cho thấy sự bất hợp lý và ý đồ bôi nhọ, hạ uy tín, hình ảnh của Việt Nam và
nhiều quốc gia khác trên thế giới. Một tổ chức không hiện diện ở Việt Nam,
không nắm được tình hình thực tiễn nhân quyền ở Việt Nam song lại tự cho mình
quyền phán xét về nhân quyền. Riêng điểm này đã thấy sự suy diễn, áp đặt từ các
thông tin mà tổ chức này công bố và nguồn thông tin HRW có được thực chất là do
các tổ chức, cá nhân chống phá Việt Nam cung cấp nhằm tạo cớ bôi nhọ, chống
phá.
Sự ghi nhận của quốc tế
trong nỗ lực đảm bảo nhân quyền của Việt Nam
Ngay sau khi Việt Nam là
thành viên của LHQ (năm 1977), vào những năm 80 của thế kỷ trước, Việt Nam đã
tích cực, chủ động tham gia vào các công ước quốc tế về quyền con người của
LHQ. Vào những năm 1981, 1982 và 1983, Việt Nam đã gia nhập 7 công ước quốc tế
về quyền con người, bao gồm: Công ước quốc tế về ngăn ngừa và trừng trị tội ác
diệt chủng; Công ước quốc tế về ngăn ngừa và trừng trị tội ác A-pac-thai; Công
ước quốc tế về xóa bỏ tất cả các hình thức phân biệt chủng tộc (ICERD); Công
ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị (ICCPR); Công ước quốc tế về quyền
kinh tế, xã hội và văn hóa (ICESCR); Công ước về không áp dụng thời hiệu tố
tụng đối với tội phạm chiến tranh và tội phạm chống lại nhân loại; Công ước về
xóa bỏ tất cả các hình thức phân biệt đối xử chống lại phụ nữ (CEDAW).
Tính đến hết năm 2022,
Việt Nam đã phê chuẩn, gia nhập 7/9 công ước cơ bản của LHQ về quyền con người;
phê chuẩn, gia nhập 25 công ước của ILO, trong đó có 7/8 công ước cơ bản. So
với nhiều nước trong khu vực và các nước phát triển, Việt Nam không thua kém về
số lượng là thành viên các công ước quốc tế về quyền con người. Ngay cả Mỹ hiện
nay vẫn là nước duy nhất trên thế giới chưa phê chuẩn Công ước quốc tế về trẻ
em năm 1989. Quốc gia này cũng chưa phê chuẩn Công ước quốc tế về quyền kinh
tế, xã hội và văn hóa năm 1966. Các công ước quốc tế về quyền con người mà Việt
Nam là thành viên, chúng ta đều cam kết thực hiện và coi đó là trách nhiệm
chính trị, pháp lý của Nhà nước. Điều này là quan điểm nhất quán, xuyên suốt
mọi đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước, đó là coi trọng
chăm lo hạnh phúc và sự phát triển toàn diện của con người, bảo vệ và bảo đảm
quyền con người và lợi ích hợp pháp, chính đáng của con người, tôn trọng và
thực hiện các điều ước quốc tế về quyền con người mà nước ta ký kết.
Cùng với việc tích cực
tham gia các điều ước quốc tế về quyền con người, Nhà nước Việt Nam đã nỗ lực
xây dựng hệ thống pháp luật quốc gia, trong đó tích cực nội luật hóa các nguyên
tắc, tiêu chuẩn quốc tế về quyền con người; bảo đảm sự hài hòa giữa pháp luật
quốc gia với pháp luật quốc tế. Hiến pháp năm 2013 là đỉnh cao của hoạt động
lập hiến về quyền con người khi dành trọn vẹn 36 điều trong tổng số 120 điều để
quy định quyền con người, quyền và nghĩa vụ của công dân; cùng với các luật, bộ
luật được ban hành đã tạo khuôn khổ pháp lý cho việc tôn trọng, thúc đẩy và bảo
vệ quyền con người. Điều này không chỉ xác lập cơ sở pháp lý về các quyền của
chủ thể hưởng quyền (cá nhân, công dân, các nhóm yếu thế trong xã hội) mà còn
đặt nghĩa vụ, trách nhiệm cho các cơ quan nhà nước, cán bộ, công chức nhà nước
và các tổ chức phi nhà nước phải nâng cao tinh thần trách nhiệm xã hội, trách
nhiệm pháp lý tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm quyền con người đã được Hiến pháp quy
định là Nhà nước có trách nhiệm công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm quyền
con người, quyền công dân (Điều 3 và khoản 1, Điều 14, Hiến pháp năm 2013).
Một trong những thành tựu
nổi bật về nhân quyền là Việt Nam đã quan tâm thúc đẩy, bảo vệ, bảo đảm các
quyền cơ bản cho nhóm người dễ bị tổn thương trong xã hội. Đến nay, Đảng, Nhà
nước Việt Nam đã ban hành hơn 100 chính sách liên quan đến việc xóa đói, giảm
nghèo, phát triển kinh tế-xã hội, cải thiện đời sống và bảo đảm an sinh cho
đồng bào các dân tộc thiểu số. Nhờ thực hiện đồng bộ các chính sách đó, tỷ lệ
nghèo đa chiều ở Việt Nam giảm từ 9,88% (năm 2015) xuống còn 3,73% (năm 2019).
Cả nước hiện có gần 3 triệu người nghèo, người yếu thế được cấp thẻ bảo hiểm y
tế miễn phí. Đặc biệt, phong trào “Cả nước chung tay vì người nghèo - không để
ai bị bỏ lại phía sau” trong những năm qua đã nhận được sự hưởng ứng sâu rộng,
hiệu quả của toàn xã hội. Từ một nước lạc hậu, không có tên trên bản đồ thế
giới, sau hơn 70 năm huy động sức dân, đồng lòng thực hiện sự nghiệp kháng
chiến, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, Việt Nam đã trở thành một quốc gia hòa bình,
độc lập, được cộng đồng quốc tế ghi nhận là một trong những nước tiên phong và
là điểm sáng về thực hiện các mục tiêu thiên niên kỷ về xóa đói, giảm nghèo,
thực hiện công bằng và tiến bộ xã hội.
Ngày 11/10/2022, Việt Nam
đã trúng cử trở thành thành viên của Hội đồng Nhân quyền LHQ nhiệm kỳ
2023-2025. Đây là lần thứ hai Việt Nam trúng cử vào Hội đồng nhân quyền LHQ,
lần đầu là nhiệm kỳ 2014-2016. Lá phiếu của mỗi quốc gia bầu chọn Việt Nam
trúng cử thành viên của Hội đồng Nhân quyền LHQ là một trong những minh chứng
rõ ràng nhất và là sự khẳng định vị thế và uy tín của Việt Nam đối với quốc tế
trong đảm bảo quyền con người. Sự ghi nhận của quốc tế không chỉ những đóng góp
của chúng ta trong thúc đẩy quyền con người trên toàn cầu mà trước hết là sự
ghi nhận đối với những nỗ lực của Việt Nam trong bảo đảm các quyền cơ bản của
con người ở ngay trong nước.
Theo đánh giá của Chương
trình Phát triển LHQ (UNDP) về Phát triển con người toàn cầu 2021-2022, ngay cả
trong giai đoạn khó khăn nhất của đại dịch COVID-19, Việt Nam vẫn thực hiện tốt
việc đảm bảo quyền con người. Chỉ số phát triển con người tăng 2 bậc trong bảng
xếp hạng toàn cầu, lên thứ 115 năm 2021. Về chỉ số phát triển giới, Việt Nam
đứng thứ 65 trong số 162 quốc gia, nằm trong nhóm cao nhất trong 5 nhóm trên
thế giới. Đặc biệt, tỷ lệ nữ đại biểu Quốc hội của Việt Nam nằm trong nhóm cao
nhất toàn cầu. Với những thành tựu và kinh nghiệm thực tế có được sẽ là cơ sở
để Việt Nam tiếp tục thể hiện trách nhiệm, góp phần thúc đẩy và bảo đảm quyền
con người ở khu vực và quốc tế.
Vì vậy, dù tổ chức HRW
hay một số tổ chức khác có hành động vu cáo Việt Nam không có dân chủ, nhân
quyền, vu cáo đàn áp mạng xã hội, đàn áp tôn giáo, không lo cho dân, bỏ mặc
dân… thì chính những thành tựu về nhân quyền mà Đảng và Nhà nước ta đã và đang
làm được là minh chứng rõ nét nhất, bác bỏ mọi luận điệu xuyên tạc.
Các thế lực thù địch luôn tìm mọi cách để xuyên tạc và chống phá Đảng ta. Mọi người phải nêu cao tinh thần cảnh giác, tránh bị lôi cuốn vào những thông tin sai lệch của chúng
Trả lờiXóa