Kể từ khi chính
thức hòa mạng internet vào năm 1997, quan điểm nhất quán của Đảng, Nhà nước ta
là luôn tôn trọng và bảo vệ quyền phát triển của mỗi người dân, quyền được tự
do thông tin, tự do internet. Việt Nam chỉ nghiêm cấm những hành vi lợi dụng hệ
thống kết nối toàn cầu này để gây ảnh hưởng đến an ninh quốc gia, vi phạm đạo
đức, thuần phong mỹ tục, đồng thời xác định trong kỷ nguyên số, tự do internet
là một trong những tiền đề quan trọng để phát huy dân chủ và phát triển kinh
tế-xã hội đất nước.
Dù hòa mạng
internet muộn hơn so với các quốc gia trong khu vực và trên thế giới, tuy nhiên
Việt Nam đã thu về nhiều thành tựu vượt bậc về tốc độ phát triển, là động lực
quan trọng để thúc đẩy sự đi lên của Việt Nam trên nhiều lĩnh vực kinh tế, văn
hóa, xã hội, được bạn bè quốc tế ghi nhận và đánh giá cao.
Tuy nhiên, vì
mục đích riêng, vẫn có cá nhân, tổ chức thiếu thiện chí cố tình phớt lờ mọi nỗ
lực và thành tựu của Việt Nam trong bảo đảm quyền con người, quyền tự do
internet, đưa ra những đánh giá phiến diện, định kiến, sai sự thật, bỏ qua
những điểm sáng, mặt tích cực để xếp Việt Nam nằm trong danh sách các quốc gia
không có tự do internet.
Điển hình là Báo
cáo thường niên Freedom on the Net 2022 (Tự do trên mạng 2022) được tổ chức
Freedom House (FH) công bố ngày 18/10/2022, trong đó xếp hạng Việt Nam là một
trong năm quốc gia kém tự do internet nhất trên thế giới.
Đây không phải
là lần đầu tiên FH đưa ra những đánh giá phiến diện, tiêu cực, sai sự thật về
vấn đề tự do, dân chủ tại Việt Nam. Ngày 2/6/2022, tổ chức này đã ra cái gọi là
“Báo cáo bảo vệ nền dân chủ khi sống lưu vong” với nhiều nội dung xuyên tạc
tình hình thực tế của Việt Nam, nổi lên là cáo buộc vô căn cứ “chính quyền đang
tiến hành thực hiện đàn áp xuyên quốc gia nhằm bịt miệng người đấu tranh ngay
cả khi họ rời quê hương”; “tiến hành tấn công mạng vào các tổ chức hỗ trợ người
Việt tị nạn và thúc đẩy nhân quyền”. Vào tháng 3 năm nay, FH cũng xếp Việt Nam
ở vị trí áp chót khu vực Đông Nam Á về mức độ tự do. Nhìn lại quá khứ, tổ chức
này đã 7 lần liên tiếp cho rằng Việt Nam không có tự do internet.
Tự mô tả mình là
“tiếng nói cho dân chủ và tự do trên toàn thế giới”, phương thức đánh giá, tiêu
chuẩn xếp hạng của FH cũng như nhiều tổ chức nhân quyền khác lại hoàn toàn trái
ngược với tuyên bố của họ. Các báo cáo của FH cho thấy tổ chức này không hề dựa
trên các cuộc khảo sát, điều tra xã hội học tại các quốc gia được xếp hạng mà
chỉ thu thập thông tin từ những nguồn thất thiệt, không chính thống.
Thêm vào đó,
tiêu chí xếp hạng nhân quyền của FH chỉ dựa trên ý chí của một hoặc vài cá
nhân, nhưng không hề có cơ sở khoa học. Thậm chí trong giai đoạn 1970-1988,
nhiều nhà nghiên cứu và báo chí phát hiện ra rằng giám đốc Freedom House,
Raymond Duncan Gastil đã một mình soạn thảo các báo cáo thường niên Freedom in
the World (Tự do trên thế giới) mà không hề có sự trao đổi, bàn bạc với các học
giả, nhà nghiên cứu uy tín.
Trong bài viết
The Politics of Rating Freedom: Ideological Affinity, Private Authority, and
the Freedom in the World Ratings (tạm dịch Chính trị của xếp hạng tự do: Mối
quan hệ tư tưởng, Quyền lực tư nhân và Quyền tự do trong xếp hạng thế giới)
trên tạp chí Perspectives on Politics (thuộc nhà xuất bản Cambridge, Anh) xuất
bản ngày 18/8/2017, học giả Sarah Sunn Bush bình luận: nhiều nhà phê bình đã
nhận thấy sự thiếu sót trong phương pháp luận của Raymond Gastil trong các báo
cáo của FH trước năm 1990.
Sau khi tổ chức
này thuê một nhóm chuyên gia khác thực hiện báo cáo, tình hình có được cải
thiện nhưng FH vẫn vấp phải nhiều sự chỉ trích. Bởi lẽ, các định nghĩa, phương
pháp luận của FH về dân chủ có mối liên hệ chặt chẽ với chính sách đối ngoại
của Hoa Kỳ.
Các quốc gia
đồng minh của Hoa Kỳ thường được FH chấm điểm cao hơn so với các nước khác. Hơn
nữa, theo ghi nhận của Sarah Sunn Bush, báo cáo của FH có ý nghĩa quan trọng,
là nguồn tham khảo với các nhà lập pháp và chính trị gia Hoa Kỳ. Bởi vậy, các
quốc gia yếu thế đang tìm kiếm sự hỗ trợ hoặc ưu ái của Hoa Kỳ buộc phải có
những động thái mỗi khi FH tung ra các báo cáo mới.
Trên thực tế,
không riêng Việt Nam, nhiều quốc gia trên thế giới đã từng gay gắt phản đối các
báo cáo về tình hình nhân quyền của FH như Cuba, Trung Quốc, Nga, Sudan,
Uzbekistan,… Chẳng những vậy, nhiều tổ chức xã hội dân sự tại Hoa Kỳ cũng
thường xuyên lên án FH.
Ngày 16/2/2018,
trên website chính thức của mình, tổ chức The Heritage Foundation nhận định:
“Không có lý do gì khiến những người theo chủ nghĩa bảo thủ ở Hoa Kỳ và khắp
phương Tây phải quan tâm đến các báo cáo của Freedom House vì chúng không khác
biệt với những tuyên truyền của Tổ chức Ân xá quốc tế, Tổ chức Theo dõi nhân
quyền hoặc các nhóm bình phong của George Soros (tỷ phú người Mỹ gốc Hungary,
người bị cáo buộc thường xuyên tài trợ cho các tổ chức nhân quyền vì động cơ
chính trị và đảng phái)”.
Tại Việt Nam,
tháng 3/2021, hàng chục nghìn tài khoản facebook đã truy cập vào fanpage của FH
để phản đối tuyên bố “Việt Nam không có tự do internet” do tổ chức này đưa ra.
Trong đó, nhiều người đã thẳng thắn đề xuất FH nên để cho chính người Việt Nam
chấm điểm về tự do trên internet của đất nước mình. Dù vậy, FH đã bỏ ngoài tai
những yêu cầu chính đáng của nhân dân Việt Nam để tiếp tục tung ra các luận
điệu xuyên tạc sự thật qua những báo cáo mới đây.
Cách đây khoảng
ba thập kỷ, việc hòa mạng internet từng là “thử thách rất lớn trong quá trình
đổi mới bởi đây là vấn đề rất nhạy cảm” (theo nhận định của ông Mai Liêm Trực,
nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục Bưu điện). Bởi lẽ, quá trình đưa internet vào
Việt Nam không chỉ đòi hỏi sự nâng cấp đáng kể về mặt cơ sở hạ tầng kỹ thuật,
mà còn yêu cầu sự đổi mới tư duy của nhà làm luật.
Tại thời điểm
ấy, còn tồn tại nhiều luồng ý kiến e ngại về việc hòa mạng toàn cầu có thể dẫn
đến nguy cơ gây mất an ninh quốc gia. Mặc dù vậy, trong giai đoạn 1997-2008,
bất chấp nhiều khó khăn, thiếu thốn và hạn chế khi mới hòa mạng toàn cầu, Chính
phủ Việt Nam đã ban hành nhiều văn bản chính sách, pháp luật nhằm bảo đảm và
phát huy quyền tự do của người sử dụng dịch vụ internet. Tiêu biểu như Nghị
định số 55/2001/NĐ-CP của Chính phủ ngày 23/8/2001 về Quản lý, cung cấp và sử
dụng dịch vụ internet đã khẳng định không ai được ngăn cản quyền sử dụng hợp
pháp các dịch vụ internet (Điều 9).
Hay Nghị định số
97/2008/NĐ-CP của Chính phủ ngày 28/8/2008 về Quản lý, cung cấp, sử dụng dịch
vụ internet và thông tin điện tử trên internet đưa ra hàng loạt chính sách phát
triển internet quan trọng như: khuyến khích việc ứng dụng internet trong các
lĩnh vực kinh tế, văn hóa, xã hội để nâng cao năng suất lao động; mở rộng các hoạt
động thương mại; Thúc đẩy việc ứng dụng internet trong các cơ quan Đảng, Nhà
nước, trường học, bệnh viện, các cơ sở nghiên cứu, đưa internet đến nông thôn,
vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo; hỗ trợ cải cách hành chính, tăng tiện
ích xã hội, nâng cao chất lượng cuộc sống của nhân dân và bảo đảm an ninh, quốc
phòng; Tạo điều kiện thuận lợi cho các tổ chức, cá nhân tham gia cung cấp và sử
dụng dịch vụ internet, tăng cường công tác tuyên truyền, giáo dục, hướng dẫn
pháp luật về internet.
Có biện pháp để
ngăn chặn những hành vi lợi dụng internet gây ảnh hưởng đến an ninh quốc gia,
vi phạm đạo đức, thuần phong mỹ tục, vi phạm các quy định của pháp luật và để
bảo vệ trẻ em khỏi tác động tiêu cực của internet; Phát triển internet với đầy
đủ các dịch vụ có chất lượng cao và giá cước hợp lý nhằm đáp ứng yêu cầu phục
vụ sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước (khoản 1,2,3,4 Điều 4 Nghị
định).
Còn tại Nghị
định số 72/2013/NĐ-CP của Chính phủ ngày 15/7/2013 về Quản lý, cung cấp, sử
dụng dịch vụ internet và thông tin trên mạng nhấn mạnh người sử dụng internet
có quyền được sử dụng các dịch vụ trên internet trừ các dịch vụ bị cấm theo quy
định của pháp luật (khoản 1, Điều 10).
Bên cạnh đó, từ
quan sát và phân tích sự tăng trưởng về lượng người sử dụng internet tại Việt
Nam và thế giới, các nhà hoạch định chính sách, nhà lập pháp đã nhận ra mối
liên hệ mật thiết giữa quyền tự do trên internet với quyền tự do ngôn luận, tự
do báo chí, quyền riêng tư trên không gian mạng,...
Từ đây, Quốc hội
cùng các cơ quan chức năng đã tổ chức xây dựng các giải pháp pháp lý phù hợp
nhằm bảo đảm các quyền này cũng như phòng, chống, ngăn chặn các hành vi lợi
dụng tự do trên internet gây ảnh hưởng đến an ninh quốc gia, vi phạm đạo đức,
thuần phong mỹ tục. Đây là cơ sở để hình thành một hệ thống văn bản pháp luật
tương đối hoàn chỉnh của Việt Nam về internet nói riêng, an ninh mạng nói chung
như: Luật Viễn thông, Luật An toàn thông tin mạng, Luật An ninh mạng,...
Qua đó, Nhà nước
Việt Nam đã xây dựng được một hành lang pháp lý quan trọng, góp phần tạo ra một
môi trường mạng lành mạnh, an toàn, phát huy quyền tự do, dân chủ của công dân.
Song song với quá trình hoàn thiện hệ thống văn bản pháp luật phù hợp sự phát
triển của internet tại Việt Nam, Chính phủ đã phê duyệt hàng loạt đề án phát
triển internet với các chỉ tiêu phát triển cụ thể theo từng giai đoạn.
Theo Báo cáo mới
đây của Bộ Thông tin và Truyền thông, trung bình cứ 100 người dân Việt Nam có
83 thuê bao internet di động, trong khi thuê bao cố định là 21. Sách trắng
Thương mại điện tử Việt Nam 2022 của Bộ Công thương cho thấy người Việt dành 6
giờ 38 phút mỗi ngày để truy cập internet. Đây đều là những thống kê cao hơn
mức trung bình của thế giới. Việt Nam cũng nằm trong nhóm các quốc gia có giá
cước internet rẻ nhất thế giới. Hiện tại, Việt Nam có 1.952 trang thông tin
điện tử tổng hợp và 935 mạng xã hội trong nước đã được cấp phép hoạt động, là
những diễn đàn trực tuyến để người dân có thể tự do chia sẻ, bày tỏ thông tin,
quan điểm cá nhân.
Thực tế nêu trên
cho thấy quyền tự do trên internet tại Việt Nam luôn được bảo đảm, phát huy,
trái với luận điệu xuyên tạc của một số cá nhân, tổ chức không thiện chí. Không
những vậy, là một đất nước văn minh, dân chủ, tiến bộ và thân thiện, Việt Nam
luôn sẵn sàng hỗ trợ và tạo điều kiện để các cá nhân, tổ chức quốc tế có thể
tìm hiểu, nghiên cứu một cách trung thực, khách quan về công tác bảo đảm quyền
con người ở Việt Nam, bao gồm quyền tự do trên internet, tự do ngôn luận, tự do
báo chí trên không gian mạng.
Với những thực tế đang diễn ra tại Việt Nam thì dù những kẻ ba que, xỏ lá có muốn xuyên tạc như thế nào cũng chẳng ai tin.
Trả lờiXóa