Bài học từ sự sụp đổ của Liên Xô đã cho ta nhiều kinh nghiệm quý báu, nhất là tìm ra những nguyên nhân cả khách quan và chủ quan. Song với tư duy biện chứng các nhà kinh điển của chủ nghĩa Mác – Lê-nin và Bác Hồ từ trước đây đều cho rằng: Bài học từ những nguyên nhân chủ quan là quan trọng nhất, bởi vì như Lê-nin đã từng dự báo: Không ai có thể làm sụp đổ sự nghiệp của họ, nếu không phải chính họ tự làm sụp đổ sự nghiệp của mình. Và sự thật cùng với sự tấn công quyết liệt của kẻ thù, thì chính những người mang danh là đảng viên Đảng CS Liên Xô đã làm tan rã Đảng và Nhà nước Xô viết một thời hùng mạnh này.
Còn với đất nước ta, khi bước qua thiên niên kỷ mới cũng bắt đầu xuất hiện trở lại hiện tượng của Chủ nghĩa xét lại lịch sử, tuy chưa đến mức như ở Liên Xô vào những năm của thập kỷ 80, song cũng cần phải báo động và kiên quyết đấu tranh loại bỏ. Có thể khái quát những biểu hiện của Chủ nghĩa xét lại lịch sử này như sau: Thứ nhất về phương pháp luận, họ xa rời phương pháp luận Mác – Lê-nin mà lại núp dưới cái gọi là phương pháp: khách quan, đổi mới, toàn thể, văn hóa. Vậy chúng ta thử phân tích cách nhìn của họ như thế nào?
Đó là khi viết sử phải dùng những từ tránh miệt thị, trung tính, bất chấp sự thật lịch sử. Họ không đứng về phía của những người làm nên lịch sử mà tự mình đứng cửa giữa (trung tính) và họ cho đó là khách quan để từ đó họ cho mình cái quyền bác bỏ những gì người trong cuộc đã viết, đã nói hoặc lịch sử đã ghi chép lại như kiểu “Đến nay chúng tôi thấy không đủ cơ sở để khẳng định lịch sử dân tộc ta có 4.000 năm, nên chúng tôi sửa lại dân tộc ta có mấy ngàn năm lịch sử” và họ biết nếu viết và nói vậy sẽ bị mọi người phản ứng, họ đã chiết trung bằng cụm từ “dân tộc ta trải qua mấy ngàn năm lịch sử” hay như gần đây trong Bộ lịch sử 15 tập của nhóm biên tập do ông TĐC làm Tổng chủ biên đã bỏ cụm từ “ngụy…”, một cụm từ mà cả dân tộc ta đã hy sinh hàng triệu người để “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào” thu non sông về một mối, theo họ cũng với lý do cho khách quan, trung tính, tránh miệt thị…
Lại nữa, nhân danh đổi mới họ xóa cả tên anh hùng, sự việc có thật họ bảo rằng không có thật, như câu chuyện về ngọn đuốc sống Anh hùng Lê Văn Tám, họ cho rằng đây là câu chuyện không có thật, về chị Võ Thị Sáu thì có kẻ nói chị là kẻ điên, thậm chí vẽ ra chuyện Bác Hồ không ra đi từ Bến cảng Nhà Rồng vì năm 1911 chưa có Bến cảng này, trong khi Cảng Nhà Rồng đã có từ năm 1899, hay như gần đây họ biến cuộc ngụy chiến ở quần đảo Hoàng Sa, mà chế độ ngụy quyền SG làm theo lệnh quan thầy Mỹ bàn giao cụm đảo phía Tây cho Trung Quốc, từ tội danh bán một phần lãnh thổ cho ngoại bang, họ đổi mới thành những người bảo vệ Tổ quốc, thậm chí họ còn có ý định đề nghị công nhận những nạn nhân này thành liệt sĩ. Thật xấu hổ khi họ cho rằng một chế độ bán nước lại còn có Tổ quốc để mà bảo vệ, nếu ngụy quyền SG có Tổ quốc thì họ là một quốc gia và chúng ta xóa đi chế độ đó thì phải chăng chúng ta đi xâm lược và có đời thuở nhà ai người Việt Nam đi xâm lược Việt Nam…?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét