Với 53 tuổi đời, 33 năm tuổi quân, Trung tá QNCN Lò Văn Phánh (nhân viên đội Vận động quần chúng, Đồn Biên phòng Mường Lèo, Bộ đội Biên phòng tỉnh Sơn La) đã dành trọn cả đời binh nghiệp gắn bó với biên giới Mường Lèo - vùng đất xa xôi, khó khăn nhất của huyện Sốp Cộp, tỉnh Sơn La. Với những việc làm thiết thực, người lính Biên phòng ấy đã cụ thể hóa câu châm ngôn “Đồn là nhà, biên giới là quê hương, đồng bào các dân tộc là anh em ruột thịt”.
Để đến được lớp học vào buổi tối, những người
phụ nữ Mông phải thức dậy sớm hơn, chuẩn bị bữa sáng, bữa trưa cho cả nhà lên
nương. Mọi người phải tranh thủ thời gian hoàn thành công việc, có thế mới kịp
vào lớp lúc 7 rưỡi tối. Chẳng ai đến muộn, càng không nghỉ học bởi không có lý
do gì khi mà thầy giáo tối đứng lớp, ngày lại lên nương giúp bà con làm cỏ, thu
hoạch lúa, ngô. Thầy giáo Phánh sinh ra ở bản nên làm nương chẳng kém ai. Tay
làm nhưng miệng thầy không quên vận động bà con phải ăn ở hợp vệ sinh, ăn chín,
uống sôi, nhất là đối với trẻ con… Cứ thế, ở nơi biên cương Tổ quốc, thầy giáo
Phánh cần mẫn, không nề hà việc khó vì mong muốn sẽ phần nào giúp bà con thay
đổi cuộc sống theo chiều hướng tốt hơn.
Nhắc đến gia đình Trung tá QNCN Lò Văn Phánh,
mọi người càng nể hơn vì đây là gia đình mẫu mực, rất đáng học hỏi, noi theo.
Vợ của Trung tá Lò Văn Phánh là cô gái quê gốc ở Hưng Yên lên Sơn La lập nghiệp
và bén duyên với người lính Biên phòng. Đôi uyên ương đấy đã gắn cả tuổi xuân
để bám trụ biên giới. Ngày đầu vào biên giới vô vàn những khó khăn, người vợ
mang bầu đứa con trai đầu lòng được 6 tháng. Chỉ huy đơn vị cho mượn một căn
nhà tạm ở cổng đồn, ngày ngày nuôi lợn, làm nương và thu mua nông sản của bà
con.
Nói là lên biên giới cho vợ gần chồng, con gần
bố thế nhưng vì là nhân viên vận động quần chúng nên thời gian của anh Phánh
chủ yếu ở địa bàn. Thêm nữa, khoảng cách từ tổ công tác với đồn phải đi bộ cả
ngày đường thế nên có khi cả tháng hai vợ chồng mới gặp nhau 1 lần. Thời gian
cứ thế trôi đi, vợ chồng anh Phánh sinh đứa con trai đầu lòng rồi đứa thứ hai
ra đời. Cuộc sống xa quê nhưng bù lại có đồng chí, đồng đội bên cạnh giúp đỡ
thế nên khó khăn là vậy nhưng tiếng cười luôn đầy ắp trong căn nhà gỗ bé nhỏ…
Điều đáng nói, sinh ra và lớn lên ở miền biên
viễn xa xôi, khó khăn, thiếu thốn đủ bề thế nhưng 2 con trai của Trung tá QNCN
Lò Văn Phánh học rất giỏi. Đến nay, người con trai đầu đã tốt nghiệp Trường Sĩ
quan Chính trị và hiện đang công tác ở 1 đơn vị thuộc Quân khu 2. Cậu con trai
thứ hai cũng tốt nghiệp đại học và đang làm việc cho Tập đoàn FPT tại Hà Nội.
Và, hạnh phúc đong đầy, vẹn tròn là hậu phương vững chắc để người lính Biên
phòng càng yên tâm gắn bó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét