ĐỪNG LÃNG QUÊN VĂN HÓA LẮNG NGHE
Trong công tác lãnh đạo, quản lý, lắng nghe được xem là một biện pháp tối quan trọng và cần thiết của cán bộ, qua đó để giữ vững tính ổn định, đoàn kết, phát huy năng lực, sở trường của cá nhân, tập thể, đưa cơ quan, đơn vị, địa phương phát triển. Lắng nghe sẽ tạo ra sự đồng cảm và môi trường làm việc thân thiện, giúp cán bộ chủ trì tránh được việc ra quyết định chủ quan, cảm tính, dễ dẫn đến sai sót, kết quả không cao. Trong thực tế, việc xây dựng văn hóa lắng nghe phụ thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó có một số yếu tố chưa được nhiều cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp chú trọng thực hành.
Lắng nghe là
một kỹ năng mềm cần có của người làm lãnh đạo, quản lý. Đó không chỉ đơn giản
là lắng nghe, phân tích những âm thanh xung quanh xảy ra từng giờ, từng ngày mà
quan trọng hơn là lắng nghe để thấu cảm tâm tư, nguyện vọng, những thắc mắc từ
phía cán bộ, nhân viên cấp dưới và quần chúng nhân dân trước những quyết định,
quyết sách, cơ chế... do người quản lý và tập thể lãnh đạo đưa ra. Thực tế cho
thấy, kỹ năng lắng nghe là một bộ phận quan trọng trong văn hóa lãnh đạo và nó
gắn liền với văn hóa công vụ. Nói một cách khác, một nhà lãnh đạo có kỹ năng
lắng nghe sẽ tạo ra sự khác biệt tại các cơ quan, đơn vị, địa phương.
Các nghiên cứu
khoa học chỉ ra rằng, một người bình thường chỉ nhớ được khoảng 25%-50% những
gì họ nghe thấy. Điều đó có nghĩa là khi bạn nói chuyện với ai đó thì họ chỉ có
thể nhớ chưa đầy một nửa những gì đã nghe. Càng trong môi trường đông người và
ồn ào thì việc lắng nghe trở nên khó khăn, hiệu quả lắng nghe càng thấp. Ngược
lại, càng trong môi trường tĩnh lặng, ít người thì sự lắng nghe, tiếp nhận
thông tin càng hiệu quả.
Việc nhà lãnh
đạo thường xuyên sử dụng kỹ năng lắng nghe và ứng dụng văn hóa lắng nghe trong
công việc quản lý sẽ tạo ra bầu không khí đồng cảm trong nội bộ, từ đó giúp
việc nắm các vấn đề trong công tác nhanh và dễ dàng hơn. Bởi khi nhân viên thấy
nhà lãnh đạo lịch sự, thân thiện, gần gũi, sử dụng kỹ năng lắng nghe nhuần
nhuyễn thì họ sẽ cảm thấy như được truyền cảm hứng và sẽ giao tiếp cởi mở, chân
thành, trung thực hơn. Văn hóa lắng nghe được thực thi sẽ trở thành một chiến
lược phục vụ đắc lực công tác quản trị, xử lý các xung đột nội bộ hiệu quả, từ
đó tạo ra môi trường làm việc an toàn hơn. Ngoài ra, văn hóa lắng nghe cũng
giúp nhà lãnh đạo sáng suốt hơn, tránh được việc ra các quyết sách sai lầm.
Chính vì tác dụng của sự lắng nghe mà Katrina Mayer, nhà thuyết trình nổi tiếng
thế giới về xây dựng nhân cách và động lực bản thân người Mỹ, tác giả của các
cuốn "Tầm nhìn Wholarian" và "Con đường của hạt giống cây
mù-tạt" đã rút ra: “Wisdom doesn't come from speaking. It comes from
listening” (tạm dịch là: Sự sáng suốt không đến từ việc nói. Nó đến từ việc
lắng nghe).
Nhiều nhà tâm
lý học đã chỉ ra rằng, kỹ năng lắng nghe là một kỹ năng mà tất cả chúng ta đều
muốn thấy ở các nhà lãnh đạo của mình. Tuy nhiên, thực tế cho thấy, có rất ít
nhà lãnh đạo thể hiện điều đó. Căn cứ vào những yếu tố chung trong giải quyết
công việc, các nhà tâm lý học đã chia ra nhóm phong cách lãnh đạo như sau:
Phong cách lãnh đạo theo tình huống; phong cách lãnh đạo phục vụ; phong cách
lãnh đạo quan liêu; phong cách lãnh đạo giao dịch; phong cách lãnh đạo chuyển
đổi; phong cách lãnh đạo huấn luyện; phong cách lãnh đạo ủy quyền; phong cách
lãnh đạo dân chủ; phong cách lãnh đạo độc đoán. Trong các phong cách lãnh đạo
này thì kỹ năng lắng nghe rất ít thấy ở người lãnh đạo độc đoán mà thấy nhiều ở
nhà lãnh đạo theo phong cách dân chủ.
Người lãnh đạo
theo phong cách dân chủ thường rất minh bạch, họ cung cấp mọi thông tin cần
thiết cho các thành viên để đưa ra quyết định. Phong cách này khuyến khích tất
cả mọi người nêu lên quan điểm, ý tưởng của mình, cùng nhau tìm ra giải pháp.
Người có phong cách lãnh đạo dân chủ là người luôn coi trọng các cuộc thảo luận
nhóm, ưu tiên sự sáng tạo và đổi mới cũng như tập trung vào sự phát triển. Các
nhà lãnh đạo dân chủ thường là những người giỏi hòa giải, linh hoạt và dành
nhiều thời gian để xem xét ý kiến đóng góp của người khác trong quyết định cuối
cùng của họ.
Hiện ở Việt
Nam chưa có nghiên cứu, thống kê về phong cách lãnh đạo của cơ quan, đơn vị,
địa phương, nhưng trên thực tế hiệu quả, chất lượng công việc thì nhận thấy số
lượng cán bộ lãnh đạo có phong cách lãnh đạo dân chủ là không hiếm. Bằng chứng
là các cán bộ lãnh đạo luôn lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của cấp dưới và của
nhân dân. Ví dụ, cuối tuần qua, báo chí ở Nghệ An đưa ra một thông tin thống kê
được nhiều người quan tâm. Theo đó, kết thúc Kỳ họp thứ 14 của HĐND tỉnh Nghệ
An, qua hệ thống điện thoại trực tuyến đã có 15 cử tri phản ánh 17 vấn đề, trên
các lĩnh vực: Đất đai, môi trường, đầu tư, xây dựng, chính sách, nội vụ... đến
bộ phận tiếp nhận ý kiến, kiến nghị cử tri. Tuy số lượng ý kiến không nhiều, nhưng
điều đáng mừng ở đây là sự tiếp thu, lắng nghe ý kiến cử tri của HĐND tỉnh Nghệ
An đã góp phần thúc đẩy, đề cao ý thức làm chủ trong nhân dân. Hiện nay, số
HĐND các địa phương tiếp thu ý kiến phản ánh của nhân dân ngay tại thời điểm
diễn ra kỳ họp là không nhiều và việc tiếp thu ý kiến từ cơ sở của lãnh đạo
UBND thì càng hiếm.
Xây dựng văn
hóa công vụ thực chất là xây dựng con người văn hóa với các phẩm chất nổi trội
về chính trị, đạo đức, học vấn, năng lực, tài năng, trách nhiệm, có thái độ cầu
tiến, hợp tác vì lợi ích chung và đặc biệt là tư duy văn hóa trong ứng xử với
người, với việc, với tổ chức... Tuy nhiên, không phải lúc nào, không phải cán
bộ nào cũng nhuần nhuyễn kỹ năng lắng nghe và văn hóa lắng nghe trong công tác
quản lý. Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) “Về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn
Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống,
những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ” đã chỉ ra các
biểu hiện yếu kém, trong đó nổi bật là: Nhiều cán bộ, đảng viên, trong đó có
người đứng đầu chưa thể hiện tính tiên phong, gương mẫu; còn biểu hiện quan
liêu, cửa quyền, chưa thực sự sâu sát thực tế, cơ sở. Đặc biệt, có cả biểu hiện
mâu thuẫn, mất đoàn kết nội bộ không chỉ ở cấp cơ sở mà ở cả một số cơ quan
Trung ương, tập đoàn kinh tế, tổng công ty. Nghị quyết Trung ương 4 cũng chỉ ra
những nguyên nhân dẫn đến các biểu hiện trên ở cơ quan, đơn vị, địa phương,
trong đó nổi bật là nguyên nhân: Nguyên tắc tập trung dân chủ ở nhiều nơi bị
buông lỏng; nguyên tắc tự phê bình và phê bình thực hiện không nghiêm, chưa có
cơ chế để bảo vệ người đấu tranh phê bình.
Thực tế cho
thấy, do nền văn hóa công vụ thiếu dân chủ, đánh mất văn hóa lắng nghe đã dẫn
tới các hiện tượng phi văn hóa trong cơ quan, đơn vị, địa phương. Nổi lên đó là
hiện tượng một bộ phận cán bộ, công chức, viên chức thờ ơ, vô cảm trước nguyện
vọng của công dân. Biểu hiện rõ nhất là gây phiền hà, sách nhiễu, chậm trễ, cá
biệt còn có tình trạng “làm luật” trong giải quyết hồ sơ, thủ tục cho công dân;
hay giải quyết các yêu cầu, đơn thư của công dân còn chậm, để công dân phải đi
lại nhiều lần. Hiện tượng chưa tôn trọng hoặc xem nhẹ kết quả làm việc của đồng
sự khá phổ biến. Việc đánh giá chất lượng cán bộ, công chức, viên chức chưa dân
chủ, khách quan, công bằng, có sự thiên lệch, áp đặt chủ quan, dẫn đến suy giảm
niềm tin, giảm nhiệt huyết, khiến thói quen dựa “nhất ngồi lỳ, nhì đồng ý”, “dĩ
hòa vi quý”, “thấy đúng không dám bảo vệ, thấy sai không dám đấu tranh” và tư
duy “nước trôi thì bèo trôi”, “nước nổi thì thuyền nổi”, “xấu đều hơn tốt lỏi”
không bị triệt tiêu.
Ở một cấp độ khác, thực tế cho thấy, có một số
lãnh đạo lắng nghe thông tin từ cấp dưới sau các quyết định của người đứng đầu
để ton hót với cấp cao hơn lấy lòng, lấy thành tích. Cá biệt, có cán bộ giả vờ
gần gũi để nghe cấp dưới bộc bạch, nhưng lại “lật kèo” ý kiến đó trong hội
nghị. Tất cả những điều này khiến cán bộ, nhân viên cấp dưới luôn “giương cao
ăng ten” và cảnh giác cao độ để không bị “nhỡ miệng” và không bị chú ý, bị thù
ghét, mất đi cơ hội thăng tiến.
Xây dựng văn
hóa lắng nghe gắn liền với việc tự học tập, rèn luyện để nhuần nhuyễn phương
pháp lãnh đạo dân chủ của cán bộ chủ trì. Nó mang lại lợi ích cho người lãnh
đạo và tập thể, đặc biệt là xây dựng được bầu không khí làm việc công bằng, dân
chủ, triệt tiêu những biểu hiện vụ lợi, lợi ích nhóm... Thế nên, nếu đã mang
danh đảng viên giữ cương vị lãnh đạo, quản lý và là cán bộ chủ trì một cơ quan,
đơn vị, địa phương thì việc trước tiên là cần nhuần nhuyễn kỹ năng lắng nghe và
thực hành văn hóa lắng nghe trong công tác. Đó là cách tốt nhất để thực hiện
lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh, cán bộ phải xứng đáng là công bộc, là người
đầy tớ trung thành của nhân dân./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét