Dân tộc ta có truyền thống tôn sư trọng đạo. Đó là một truyền thống tốt đẹp của một dân tộc văn hiến và hiếu học. Từ xa xưa đã có câu ca:
Muốn sang thì bắc cầu kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy
Tôn sư là đề cao, tôn vinh, coi trọng người thầy. Vì sao vậy?
Người thầy dạy chữ, dạy kiến thức cho ta, đem đến cho ta những hiểu biết để ta
sống tốt hơn, có ích hơn. Người thầy lại dạy ta đạo lí, nhân cách để ta biết
làm người trong xã hội. Vai trò người thầy là hết sức quan trọng, không thể
thiếu đối với bất cứ một quốc gia, dân tộc nào. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói:
“Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu”. Thế thì sao lại không tôn vinh, đề cao
người thầy? Đây là tôn vinh một con người đã góp phần đem lại lợi ích cho cả
một dân tộc. Sự tôn vinh này xuất phát từ chức năng cao quý và trách nhiệm lớn
lao của người thầy.
Trọng đạo là gì? Trọng đạo là coi trọng nghề dạy học. Đạo ở đây
là đạo làm thầy, là nghề dạy học. Nghề dạy học là nghề đáng được coi trọng vì
sản phẩm nó đào tạo ra chính là con người, như cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng từng
nói: “Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý, nghề sáng tạo
nhất trong những nghề sáng tạo vì nó đã sáng tạo ra những con người sáng tạo ”.
Nhân dân ta trọng đạo chính là trọng cái nghề “trồng người” cao quý ấy, cũng
như họ đã tôn vinh người thầy là những “kĩ sư tâm hồn”.
Tôn sư trọng đạo hàm chứa một ý nghĩa sâu sắc. Trước hết, đó là
sự suy nghĩ nhìn nhận đúng đắn và tiến bộ của nhân dân ta về một nghề đáng được
coi trọng và một con người đáng được tôn vinh. Nó chứng tỏ dân tộc ta là một
dân tộc văn hiến và hiếu học, bởi coi trọng nghề dạy học là một biểu hiện sâu
sắc của một dân tộc văn hiến và tôn vinh người thầy là bằng chứng hùng hồn của
một dân tộc hiếu học. Nhưng ý nghĩa sâu xa của tôn sư trọng đạo chính là nó gắn
bó mật thiết với sự nghiệp trồng người để nâng cao dân trí, đào tạo nhân lực,
bồi dưỡng nhân tài làm cho dân giàu nước mạnh, xã hội phát triển tốt đẹp. Xưa,
ông cha ta đã nói “hiền tài là nguyên khí quốc gia”; nay, ta lại khẳng định
“giáo dục đào tạo là quốc sách hàng đầu” - những điều đó không thể không liên
quan đến truyền thống tôn sư trọng đạo của dân tộc ta. Tôn sư trọng đạo đã trở
thành một đạo lí, một truyền thống tốt đẹp của nhân dân ta chính là như thế. Nó
là sức mạnh tinh thần, tình cảm lớn lao và bền vững của dân tộc để góp phần xây
dựng nên một nước Việt Nam văn hiến và giàu mạnh.
Truyền thống tốt đẹp đó đã được nhân dân ta kế thừa và phát huy
trong cuộc sống hiện nay. Trên khắp đất nước, ở đâu cũng vậy, từ thành thị đến
nông thôn, miền xuôi đến miền ngược, người dân Việt Nam đều yêu quý, tôn trọng
ông thầy, đều dành cho thầy những tình cảm ưu ái nhất, đặc biệt là lòng biết ơn
sâu sắc thầy, đã dạy con cái họ nên người. Trong hoàn cảnh nước nhà còn nghèo,
đời sống thầy giáo còn nhiều khó khăn, họ đã tận tình giúp đỡ thầy một cách
chân thành và cảm động. Các dân tộc vùng cao đã coi các thầy giáo, cô giáo miền
xuôi lên dạy học như người con của quê hương mình. Người thầy được tôn vinh thì
nghề dạy học cũng được coi trọng. Không phải ngẫu nhiên mà giáo dục đào tạo là
quốc sách hàng đầu, và ngày 20-11 hằng năm đã trở thành ngày hội lớn của toàn
dân để tôn vinh người thầy và nghề dạy học cao quý. Hình ảnh cha mẹ học sinh
tặng hoa các thầy, cô giáo trong ngày 20- 11 và cả những cán bộ cấp cao của
Đảng và Nhà nước đến thăm thầy giáo cũ đã nói lên sâu sắc truyền thông và đạo
lí cao đẹp đó. Từ một đạo lí truyền thống của dân tộc, tôn sư trọng đạo đã mang
một ý nghĩa cách mạng mới trong thời đại ngày nay gắn liền với tư tưởng “trồng
người” của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Nó không chỉ là đạo lí, tình cảm mà còn là
tinh thần, sức mạnh, hành động cách mạng để đưa đất nước đi lên ngày càng giàu
mạnh, văn minh. Đó là nét mới của truyền thống tôn sư trọng đạo trong cuộc sống
hiện nay của nhân dân ta mà mỗi chúng ta phải kế thừa và phát huy trong thế kỷ
mới.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét