Có thể có
những trường hợp, người trong cuộc sẽ “đổ lỗi” cho luật pháp còn “lỗ hổng”,
chưa chặt chẽ. Nhưng, lỗ hổng lớn nhất chính là “con người”, là phẩm chất và
năng lực của cán bộ thực thi.
Câu
chuyện “loạn giá” hệ thống máy Realtime PCR xét nghiệm SARs-CoV-2 trong thời
gian gần đây thực sự khiến người ta đau đầu. Chắc chắn là với xuất xứ khác nhau
(chưa rõ chất lượng có khác nhau nhiều hay không) thì mức giá sẽ khó mà giống
nhau, song, chênh lệch quá lớn về giá thiết bị này mà các địa phương mua vào
(dao động từ 1,5 tỷ đồng đến trên 7 tỷ đồng) đã tạo ra một bức tranh “lổn
nhổn”, thật sự gây chán ngán. Chưa hết, chuyện mua bán rồi chuyển sang “cho
mượn” hay đàm phán lại giá sau khi “tiền trao, cháo múc” cũng tạo ra sự kịch
tính và đầy hài hước trong những thương vụ vốn dĩ vô cùng nghiêm túc này. Đã có
người bị khởi tố, đã có đơn vị bị truy cứu trách nhiệm, và có những người khác
hẳn là đang run rẩy, sợ hãi. Nguyên nhân chính dẫn tới việc “loạn” giá máy xét
nghiệm Covid-19 nằm ở việc chỉ định thầu và thẩm định giá. Trong đó, có những
địa phương mua sắm theo hình thức “chỉ định thầu rút gọn”.
Từ
rất nhiều năm nay, khi xây dựng Luật Đấu thầu và triển khai mua sắm tập trung
tài sản công thì ai cũng đều thấy rõ nguy cơ lãng phí, tham nhũng trong hoạt
động này. Đây được cho là mảnh đất rất màu mỡ cho tiêu cực. Vậy vì sao các địa
phương vẫn chủ quan như vậy?
Nếu
thực sự quan tâm và sâu sát, chắc chắn sẽ không có tình trạng loạn giá đến mức
vênh nhau gấp 2-3 lần. Đành là có thể sẽ có khoản gọi là “bôi trơn” hay “hoa
hồng”, “lại quả” song từ Nghị quyết Hội nghị lần thứ 3 Ban Chấp hành Trung ương
Đảng Khóa X, vấn đề này đã được đề cập để nhằm khắc phục những bất cập trong
công tác mua sắm tài sản công. Vậy, vì sao không áp dụng?
Thứ
hai, hạn mức chỉ định thầu được quy định tại Điều 54 Nghị định 63/2014/NĐ-CP
ngày 26/06/2014 của Chính phủ quy định chi tiết thi hành một số điều của Luật
Đấu thầu về lựa chọn nhà thầu. Theo đó, gói thầu có giá trị trong hạn mức được
áp dụng chỉ định thầu theo quy định tại Điểm e Khoản 1 Điều 22 của Luật Đấu
thầu bao gồm: Không quá 500 triệu đồng đối với gói thầu cung cấp dịch vụ tư
vấn, dịch vụ phi tư vấn, dịch vụ công; không quá 1 tỷ đồng đối với gói thầu mua
sắm hàng hóa, xây lắp, hỗn hợp, mua thuốc, vật tư y tế, sản phẩm công; không
quá 100 triệu đồng đối với gói thầu thuộc dự toán mua sắm thường xuyên. Vậy,
tại sao vẫn áp dụng chỉ định thầu với những gói thầu có giá trị tới hàng tỷ
đồng như trên?
Thứ
ba, cứ cho là các địa phương đang áp dụng khoản 1 điều 22 luật Đấu thầu và
Thông tư 58/2016/TT-BTC của Bộ Tài chính để giải thích việc các gói thầu trên
được phép chỉ định thầu, nhằm khắc phục ngay hoặc để xử lý kịp thời hậu quả gây
ra do sự cố bất khả kháng như đại dịch Covid-19. Song chẳng lẽ cứ chỉ định thầu
thì sẽ không thẩm định giá và doanh nghiệp muốn “hét giá” ra sao cũng đồng ý?
Cho
nên, có thể có những trường hợp, người trong cuộc sẽ “đổ lỗi” cho luật pháp còn
“lỗ hổng”, chưa chặt chẽ. Nhưng, lỗ hổng lớn nhất chính là “con người”, là phẩm
chất và năng lực của cán bộ thực thi. Có thể sẽ còn nhiều tranh cãi về “biểu
tượng” của công lý, của cán cân luật pháp là gì, nhưng thứ người dân cần, đất
nước cần là đưa công lý vào thực tiễn, đó mới là điều quan trọng.
Nếu con người không lợi dụng kẽ hở pháp luật để trục lợi thì pháp luật luôn được thực thi nghiêm túc
Trả lờiXóa