Trong thế giới phẳng ngày nay, việc mỗi người đi, đến hay định cư ở một quốc gia nào đó hoàn toàn là quyền cá nhân. Quan trọng là có đáp ứng được các yêu cầu của nước sở tại khi đến định cư hay không. Với nhiều người Việt Nam, việc đi ra nước ngoài học tập, làm việc và định cư, đến Châu Âu, Úc, Mỹ là hoàn toàn bình thường, nhất là khi đất nước ta đã và đang ngày càng mở rộng quan hệ hợp tác, phát triển kinh tế, hội nhập sâu rộng.
Nhưng ở một khía cạnh nào đó, vẫn còn có những
người không có năng lực, trình độ, không có công ăn việc làm ổn định nhưng luôn
mang trong mình giấc mộng phù hoa dù họ không đáp ứng được yêu cầu của các nước
sở tại. Cũng có người có chút năng lực, khi “nổ” trên mạng xã hội thì ảo tưởng
mình là tài năng, là hiếm có, cho rằng ở trong nước “nhân tài không được trọng
dụng” nên tìm cách vu cáo mất dân chủ, nhân quyền hòng nhận sự để ý và hỗ trợ
vật chất từ bên ngoài, dần dần tạo cớ để được “chiêu mộ đến xứ thiên đường”!
Để đạt được mục đích đó, họ đã bất chấp tất
cả, đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân tộc, phản bội lại mảnh đất đã nuôi dưỡng
mình trưởng thành… Nhờ sự hậu thuẫn, hỗ trợ của các thế lực thù địch, các tổ
chức phản động lưu vong ở nước ngoài nên số chống đối trong nước thời gian qua
hoạt động chống phá ngày càng quyết liệt, nguy hiểm, thậm chí một số đối tượng
coi hoạt động chống đối là một nghề kiếm sống, là một con đường để rời bỏ quê
hương, tị nạn chính trị.
Thực tế cho thấy, không ít đối tượng sau khi
rời khỏi Việt Nam đã vỡ mộng với “giấc mơ miền đất hứa” hoặc sống chui lủi
trong các trại tị nạn ở nước thứ ba… Thật không khó để đoán được một tương lai
khó khăn đối với những người vốn chỉ “dùng loa để kiếm sống”, khi ra nước ngoài
do không có trình độ, năng lực, không còn được các tổ chức phản động sử dụng
nên số này lâm vào túng quẫn.
Chuyện các nhà “dân chủ” ngày càng vỡ mộng về
cuộc sống trời Tây đã chẳng còn là chuyện gì xa lạ nữa, thậm chí khi bị vỡ
mộng, số này còn liên tục có những bài viết tố cáo lẫn nhau cho thấy thực tế
thực sự bi hài. Kể từ khi Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (blogger Mẹ Nấm) được bảo lãnh
“xuất khẩu miễn phí” ra nước ngoài từ năm 2018 đến nay, gần như các thông tin
về “Mẹ Nấm” đã không còn xuất hiện nhiều trên mạng xã hội khi mà công việc
chính là chống phá ở trong nước đã không còn thực hiện được nữa. Đến nay, những
thông tin về “Mẹ Nấm” có chăng chỉ là những lời than vãn trên mạng xã hội về
cuộc sống khó khăn, khổ sở mà trợ cấp thì không đủ để duy trì cuộc sống tối
thiểu.
Trần Thị Nga khi sang đến Mỹ lại không nhận
được sự trợ giúp từ những tổ chức vẫn nói “luôn đồng hành”, Nga túng thiếu, vật
lộn khó khăn cả vật chất lẫn tinh thần, khi đó mới nhận ra mình đã bị mắc mưu
những kẻ giảo hoạt. Còn kẻ giảo hoạt thì nói rồi quên, hứa rồi bỏ, tung hô rồi
phó mặc, sự thật ấy khi Nga nhận ra thì đã quá muộn. Thực tiễn vỡ mộng đó đã
khiến cho Trần Thị Nga thốt lên chua xót: “Vậy là tôi đã có thêm một bài học
một kinh nghiệm có giá trị”! Vậy mà, khi còn trong tù, Nga không hối lỗi cải
tạo để sớm được trở về với xã hội, trở về với cộng đồng hưởng cuộc sống thanh
bình, tự do, mà còn tìm kiếm mộng ảo nơi “thiên đường đất Mỹ”, giờ đây mới đớn
đau tỉnh ngộ.
Cũng có những trường hợp sau khi sang Mỹ, châu
Âu, nhờ được sự giúp đỡ của người thân, họ tìm được việc làm, tạm ổn định cuộc
sống. Tuy nhiên, dù không quá vất vả, lận đận kiếm tiền song các “nhà dân chủ”
sớm nhận ra sự thật đắng cay: Các tổ chức, cá nhân vốn hứa bao bọc, giúp đỡ
nhằm tạo ngọn cờ chống đối trong nước, nay tìm cách tảng lờ, coi như không liên
quan như Bạch Hồng Quyền, Nguyễn Văn Hải…
Có lẽ, đây mới chỉ là những đoạn đầu của con
đường không tương lai của những người trên, những kẻ phản bội đất nước, dân tộc
để cầu hư vinh. Chỉ khi ra nước ngoài, bản chất thật sự của số gọi là “nhà dân
chủ, người yêu nước, nhà đấu tranh nhân quyền” mới bộc lộ, để rồi chìm dần vào
sự quên lãng khi đã không còn giá trị sử dụng đối với các tổ chức chống phá ở
nước ngoài.
Sau hơn 35 năm tiến hành công cuộc đổi
mới, đất nước Việt Nam đã có những tiến bộ vượt bậc, vị thế đất nước đang dần
được khẳng định trên thế giới. Trong quá trình phát triển đó, không thể tránh
khỏi những bất cập, tồn tại cần phải khắc phục nên chưa thể đáp ứng được hết
những trông đợi của mọi người. Nhưng nếu dựa vào đó để phủ nhận các thành tựu
phát triển, bịa đặt, xuyên tạc về tình hình đất nước, chối bỏ gốc gác, làm
những việc đi ngược lợi ích của dân tộc mình thì những cá nhân đó phải tự vấn
lương tâm. Hãy tự thấy xấu hổ khi nghĩ tới không ít kiều bào, dù xa quê, mưu
sinh xứ người vẫn coi quê hương là đất Việt, vẫn đang từng ngày đóng góp tài
trí, sức lực cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét