Công cuộc đổi mới 36 năm qua đã thực sự gắn bó với vận
mệnh dân tộc, vận mệnh đất nước, gắn bó với mỗi người chúng ta và được bạn bè
quốc tế quan tâm đến như một lẽ đương nhiên. Chính vì thế, mọi biểu hiện của
đổi mới luôn được nhiều người chăm chú theo dõi, phân tích, đánh giá, nhận
định. Trong nhiều nhiệm kỳ đại hội Đảng vừa qua, công cuộc đổi mới luôn được
Đảng ta xác định rõ ngay trong chủ đề của đại hội.
Tuy nhiên, thời gian qua vẫn có một số đối tượng ác ý
tung ra những luận điệu đả kích, chống phá trắng trợn, hoặc một số thế lực muốn
lái chúng ta đi theo con đường khác. Những luận điệu đen tối đó cho rằng đổi
mới như vậy coi như đã xong, nay cần xem xét lại vì đã không còn động lực. Ý
kiến khác đòi hỏi phải đổi mới mạnh mẽ hơn về chính trị để tạo thêm động lực,
nếu không, trước sau cũng sẽ đưa đến tàn lụi đất nước. Tựu trung, chủ ý thâm
độc nhất cho rằng đổi mới đã cạn kiệt nguồn lực, từ sau Đại hội XIII không đổi
mới nữa, hoặc nếu có đổi mới thì đổi mới về chính trị mà thôi.
Trước hết, cần khẳng
định bản chất và nhiệm vụ của công cuộc đổi mới. Đổi mới là một cuộc vận động
mang tính cách mạng không ngừng để thay cái cũ bằng cái mới tốt hơn. Đổi mới
vừa là sự thay thế cái cũ, vừa là sự chọn lựa cái cũ, cái hiện đang còn tác
dụng để cải biến cho nó trở nên thích dụng hơn. Đổi mới có thể coi là một sự
phủ định biện chứng: Không bao giờ phủ định sạch trơn và không bao giờ quay lại
cái cũ. Đổi mới đồng bộ, hài hòa giữa kinh tế và chính trị với mục tiêu giữ
vững định hướng xã hội chủ nghĩa, xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội ở nước
ta.
Có người khuyên Việt
Nam: “Muốn phát triển thì cần tư nhân hóa nhanh hơn, hội nhập thương mại nhanh
hơn, phá giá đồng tiền mạnh hơn”. Lời khuyên đó dẫu có chân thành thì chúng ta
cũng không thể làm như thế. Bởi vì, hơn ai hết, chúng ta hiểu rõ tình hình thực
tế của đất nước mình và chúng ta thực hiện đổi mới nhưng có nguyên tắc, đổi mới
nhưng không thay đổi bản chất chế độ xã hội. Đổi mới là thực hiện bước chuyển
từ cơ chế tập trung, quan liêu, bao cấp sang cơ chế thị trường, nhưng trong khi
thực hiện cơ chế thị trường, Nhà nước phải quản lý và điều hành theo định hướng
xã hội chủ nghĩa, khắc phục tình trạng thả nổi thị trường; đổi mới để phát
triển kinh tế, nhưng sự phát triển đó phải đi đôi với thực hiện công bằng xã
hội, khắc phục tình trạng phân hóa giàu-nghèo. Đổi mới có yêu cầu và gắn với mở
cửa, hội nhập. Đổi mới có yêu cầu và gắn với sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện
đại hóa đất nước. Toàn bộ công cuộc hội nhập-mở cửa, đẩy mạnh công nghiệp
hóa-hiện đại hóa đất nước là để thực hiện chiến lược phát triển nhanh và bền
vững; là để xây dựng và tăng cường lực lượng sản xuất, củng cố và phát triển
quan hệ sản xuất phù hợp; là để nâng tầm đất nước lên trình độ mới, tầm cao
mới. Vậy nên đổi mới chính là để hướng tới chủ nghĩa xã hội, để hiện thực quá
độ lên chủ nghĩa xã hội ngày càng được xác lập rõ ràng hơn.
Đổi mới và cải cách có
cùng nội dung hướng tới cái mới, cái tốt đẹp hơn. Nhưng cải cách thường được hiểu
là những hành động nhất định, những cuộc vận động nhất định nhằm những mục tiêu
nhất định. Khi những hành động cải cách ấy, những cuộc vận động cải cách ấy đã
đạt tới mục tiêu đề ra thì phải có hành động cải cách mới, cuộc vận động cải
cách mới. Còn đổi mới, theo cách hiểu của chúng ta, tuy cũng nhằm những mục
tiêu nhất định trong những thời kỳ nhất định, song do bản chất và tính tất yếu
của nó, lại là một quá trình lâu dài. Đổi mới như một dòng chảy liên tục, vận
động liên tục của cả guồng máy xã hội do Đảng Cộng sản Việt Nam khởi xướng,
phát động và lãnh đạo, tổ chức thực hiện. Các Đại hội VII, VIII, IX, X, XI, XII
và XIII của Đảng đều khẳng định tiếp tục đẩy mạnh công cuộc đổi mới để đưa đất
nước đi lên. Lời hiệu triệu đó rất phù hợp với yêu cầu của thực tiễn và ý
nguyện của nhân dân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét