Xin thêm một lần gọi chị bằng cái tên quen thuộc giản dị như Nhà thơ Tố Hữu đã viết: Người con gái Việt Nam!
“Em là ai? Cô
gái hay nàng tiên
Em có tuổi hay
không có tuổi
Mái tóc em đây,
hay là mây là suối
Đôi mắt em nhìn
hay chớp lửa đêm giông
Thịt da em hay
là sắt là đồng?
Cho tôi hôn bàn
chân em lạnh ngắt
Cho tôi nâng bàn
tay em nắm chặt
Ôi bàn tay như
đôi lá còn xanh
Trên mình em đau
đớn cả thân cành
Tỉnh lại em ơi,
qua rồi cơn ác mộng
Em đã sống lại rồi,
em đã sống!
Điện giật, dùi
đâm, dao cắt, lửa nung
Không giết được
em, người con gái anh hùng!
Ôi trái tim em
trái tim vĩ đại
Còn một giọt máu
tươi còn đập mãi
Không phải cho
em. Cho lẽ phải trên đời
Cho quê hương
em. Cho Tổ quốc, loài người!
Từ cõi chết, em
trở về, chói lọi
Như buổi em đi,
ngọn cờ đỏ gọi
Em trở về, người
con gái quang vinh
Cả nước ôm em,
khúc ruột của mình.
Em đã sống, bởi
vì em đã thắng
Cả Nước bên em,
quanh giường nệm trắng
Hát cho em nghe
như tiếng mẹ ngày xưa
Sông Thu Bồn giọng
hát đò đưa …
Cả nước cho em,
cho em tất cả
Máu tiếp máu,
cho lại hồng đôi má
Cho mái tóc em
xanh lại ngày xuân
Cho thịt da em lại
nở trắng ngần
Em sẽ đứng trên
đôi chân tuổi trẻ
Đôi gót đỏ lại
trở về quê mẹ
Em sẽ đi, trên
đường ấy thênh thang
Như những ngày
xưa, rực rỡ sao vàng!
Ôi đôi mắt của
em nhìn, rất đẹp
Hãy sáng mãi niềm
tin tươi ánh thép
Như quê em Gò Nổi,
Kỳ Lam
Hỡi em, người
con gái Việt Nam!”
Chị Trần Thị Lý
tên thật là Trần Thị Nhâm, sinh năm 1933 ở Quảng Nam, tham gia hoạt động cách mạng
và được kết nạp Đảng năm 18 tuổi. Năm 1956, chị bị ngụy quân ngụy quyền Sài Gòn
bắt và chuyển qua rất nhiều nhà tù. Để khuất phục chị, địch đã không từ bất cứ
thủ đoạn tra tấn dã man tàn ác nào: lấy móc sắt xuyên qua bàn chân rồi treo ngược
lên xà nhà, lấy kìm sắt kẹp vào người rứt ra từng mảng thịt .... Sau hơn 2 năm
giam cầm, tù đầy, tra tấn dã man mà không khai thác được gì, địch vứt chị ra
ngoài nhà lao vì tưởng chị đã chết. Nhân dân đã che chở, đùm bọc và Tổ chức đã
quyết định đưa chị ra Bắc để cứu chữa trong một hành trình rất đặc biệt: từ Quảng
Nam vào Sài Gòn, sang Phnôm-pênh (Cam-pu-chia) rồi bằng máy bay ra Hà Nội.
Lúc đó là vào giữa
năm 1958. Phòng bệnh số 8, Nhà A1, Bệnh viện Việt - Xô tiếp nhận một bệnh nhân
đặc biệt. Hồ sơ bệnh án ghi: “Trần Thị Nhâm (tức Lý), tuổi 25, quê miền Nam,
cân nặng: 26 kg. Tình trạng bệnh: Suy kiệt, luôn lên cơn co giật, có 42 vết
thương trên người liên tục rỉ máu, đầu vú bị cắt còn loét nham nhở, bộ phận
sinh dục chảy máu liên tục”.
Nhà thơ Tố Hữu
đã đến bên giường bệnh thăm chị và ông đã khóc rất nhiều vì quá xúc động. Bài
thơ “Người con gái Việt Nam” xuất hiện tháng 12 năm đó. Bài thơ sau đó được đưa
vào sách giáo khoa, được dịch ra nhiều thứ tiếng, gây xúc động lòng người và là
tâm điểm chú ý của dư luận quốc tế. Trần Thị Lý chính là bằng chứng sống tố cáo
tội ác chiến tranh lúc đó.
Trong thời gian
dưỡng bệnh ở Hà Nội, chị có tình cảm với một thương binh đồng hương. Hai người
đã có một đám cưới đơn giản và đăng ký kết hôn năm 1978. Do bị tra tấn, chị mất
khả năng sinh nở nên hai người nhận một con gái nuôi. Năm 1979, chị từ Hà Nội về
sống tại Đà Nẵng, trong điều kiện sức khỏe được phục hồi một phần. Tháng 02/1992 chị được phong tặng danh hiệu
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Cuối năm đó, chị mất tại Đà Nẵng.
Thời gian cứ lặng
lẽ trôi đi, các thế hệ sau này nhiều người có thể không biết đến chị, song tên
tuổi chị sẽ còn sống mãi với non sông đất nước Việt Nam./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét