Nghe giả thuyết trên, có lẽ chúng ta đều thấy rằng đó không
hoàn toàn là sự tưởng tượng mà đã trở thành một phần thực tế cuộc sống hiện
nay. Với những chiếc điều khiển ti vi được nhiều bạn trẻ cài sẵn nút bật-tắt để
xem YouTube, Netflix, việc bật ti vi gần như đồng nghĩa với việc vào những kênh
này để xem. Không còn ranh giới giữa ti vi truyền thống với kho tàng nội dung
video trên internet. Có những bạn trẻ hiện nay chẳng biết bấm vào nút nào trên
chiếc điều khiển để xem các kênh của Đài Truyền hình Việt Nam hay các đài truyền
hình chính thống khác. Nguy cơ những khái niệm như “kênh truyền hình thiết yếu”,
“báo chí chính thống” chỉ còn nằm trong trí nhớ của thế hệ "8X" trở về
trước. Tình hình này có thể còn tệ hơn nếu những sản phẩm văn hóa, nhất là các
bộ phim chất lượng “made in Việt Nam” ngày một thưa thớt.
Nhìn thị trường phim tại Việt Nam, kể cả phim chiếu rạp và
phim chiếu trên các nền tảng xuyên biên giới thì phim nước ngoài vẫn ở địa vị
thống trị. Điều này bắt nguồn từ một thực tế hiển nhiên, đó là hệ thống phân phối
phần lớn thuộc về các nhà phân phối nước ngoài. Thêm vào đó, trừ một số bộ phim
ăn khách mà chất lượng nghệ thuật còn nhiều điều phải bàn thì nhiều phim Việt
chưa đủ sức hấp dẫn khán giả, khó mang lại giá trị thương mại. Hệ quả là trong
khi những giá trị Việt phai nhạt dần thì khán giả, nhất là giới trẻ trong nước
được thoải mái vẫy vùng cùng những bộ phim tràn ngập tinh thần, văn hóa, tư tưởng
nước ngoài. Trong những bộ phim đó, tốt có, xấu có, không phù hợp với suy nghĩ,
lối sống người Việt Nam cũng có; vô hình trung các giá trị của dân tộc trở
thành cổ hủ, lạc hậu và dần bị mai một. Đó là chưa kể những bộ phim "cài cắm"
hay vô tình có những chi tiết sai sót, xuyên tạc về lịch sử, thậm chí là xâm phạm
chủ quyền lãnh thổ quốc gia.
Phim ảnh là một lĩnh vực nghệ thuật vừa giúp các bạn trẻ thụ
hưởng những giá trị, vừa góp phần điều chỉnh tư duy, hành vi của con người. Do
đó, việc thiếu vắng tầm nhìn, định hướng trong quản lý lĩnh vực phim ảnh có thể
dẫn đến những hệ quả lớn và nghiêm trọng hơn rất nhiều đối với văn hóa, tư tưởng
so với thiệt hại về khía cạnh kinh tế.
Xây dựng ngành công nghiệp điện ảnh được xem là mũi nhọn
trong sự nghiệp phát triển công nghiệp văn hóa ở Việt Nam hiện nay. Tuy nhiên,
phim Việt Nam chiếu tại các rạp đang bị phụ thuộc vào khung giờ chiếu, kênh
phân phối của các doanh nghiệp nước ngoài với hơn 80% thị phần. Cùng với đó,
phim nhập khẩu chiếm 80% lượng phim chiếu rạp hằng năm, một tỷ lệ ngược hoàn
toàn so với ở một số nước trong khu vực. Luật điện ảnh mới và nghị định hướng dẫn
có quy định: Tỷ lệ phim Việt chiếu trong các rạp phải đạt ít nhất 15%; ưu tiên
giờ vàng cho phim Việt... Nhưng có lẽ, tỷ lệ chiếu phim không còn quan trọng bằng
câu hỏi: Có bao nhiêu phim Việt hay có thể ra rạp và chinh phục khán giả? Có
phim "trăm tỷ" lại không nhiều giá trị nghệ thuật, nhiều bộ phim nghệ
thuật lại ít bán được vé.
Không chỉ phim chiếu rạp, hệ thống nền tảng phim trực tuyến
cũng chứng kiến sự thống trị của các hãng nước ngoài. Không ít nội dung xuyên tạc
lịch sử, vi phạm chủ quyền đã được phát hiện trên các ứng dụng này. Đơn cử như
Netflix nhiều lần phát các bộ phim vi phạm nghiêm trọng chủ quyền lãnh thổ,
xuyên tạc lịch sử dân tộc ta, có thể kể đến các series phim từng gây chú ý như:
"Gửi thời thanh xuân ấm áp của chúng ta", "Một đời một kiếp",
"Little women". Phim "Bà ngoại trưởng" dùng hình ảnh Hội An
nhưng chú thích địa danh ở nước ngoài. Gần đây, bộ phim tài liệu “MH370: Chiếc
máy bay mất tích” xuất hiện nội dung phản ánh không chính xác những đóng góp của
Việt Nam trong công tác phối hợp tìm kiếm, cứu hộ, cứu nạn máy bay MH370 mất
tích của Malaysia. Sau khi nghiên cứu ý kiến của các cơ quan chức năng, ngày
11-4-2023, Bộ Thông tin và Truyền thông có văn bản nghiêm khắc yêu cầu Netflix
gỡ bỏ những nội dung vi phạm pháp luật trong bộ phim tài liệu nêu trên. Thế
nhưng Netflix vẫn tiếp tục vi phạm. Tháng 7 vừa qua, Cục Điện ảnh có công văn
yêu cầu Netflix gỡ bỏ phim “Hướng gió mà đi” bởi lại xuất hiện nội dung vi phạm
chủ quyền lãnh thổ Việt Nam.
Luật Điện ảnh năm 2022 được Quốc hội thông qua và có hiệu lực
thi hành từ ngày 1-1-2023 đã quy định cả hai cách tiền kiểm và hậu kiểm trong
công tác quản lý phim trên không gian mạng. Tiền kiểm là siết chặt hơn về quy định
các đối tượng được phép phổ biến phim trên không gian mạng, cũng như danh sách
phim và mức phân loại trước khi phổ biến. Khâu hậu kiểm có áp dụng công nghệ,
trí tuệ nhân tạo, các giải pháp kỹ thuật để phát hiện, ngăn chặn và gỡ bỏ phim
vi phạm. Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức thực hiện việc kiểm tra nội
dung phim phổ biến trên không gian mạng, phối hợp với Bộ Thông tin và Truyền
thông để xử lý vi phạm theo quy định của pháp luật.
Cùng với những nội dung trong Luật Điện ảnh năm 2022, nhiều
quy định mới có hiệu lực từ năm 2023 đã tạo hành lang pháp lý đầy đủ hơn, giúp
cơ quan quản lý nhà nước có căn cứ để quản lý chặt chẽ hoạt động phổ biến phim
trên không gian mạng. Thế nhưng vì sao vẫn xảy ra tình trạng phim mạng độc hại
được công chiếu thời gian gần đây? Bất cập nằm ở chỗ những đơn vị cung cấp dịch
vụ xem phim trên mạng có thu phí tại Việt Nam nhưng không chịu sự quản lý, không
có tư cách pháp nhân ở nước ta, dẫn đến tình trạng nhiều lần vi phạm. Hình thức
xử lý là gỡ bỏ phim vi phạm nên dường như các nhà phổ biến phim nước ngoài trên
không gian mạng vẫn đang "nhờn" luật.
Công tác tiền kiểm chưa chặt chẽ, triệt để dẫn tới một số
phim độc hại “lọt lưới” trên không gian mạng. Cơ chế hậu kiểm góp phần phát hiện,
ngăn chặn phim vi phạm quy định pháp luật, phản văn hóa; thế nhưng trước khi bị
yêu cầu gỡ bỏ thì những bộ phim này đã được nhiều khán giả, nhất là các bạn trẻ
“thưởng thức” và biết đâu đó, chúng đã được lưu trữ về máy tính hay điện thoại
cá nhân?!
"Bội thực" thông tin nhưng thiếu trí tuệ và bản
lĩnh văn hóa
Rõ ràng trong cuộc chiến chống lại sự “xâm lăng văn hóa” có
vai trò, trách nhiệm rất quan trọng của các cấp, ngành chức năng trong quản lý,
ngăn chặn sự thẩm lậu những sản phẩm văn hóa độc hại cũng như bảo tồn, phát huy
để bản sắc văn hóa dân tộc luôn là niềm tự hào mà mỗi người trẻ nâng niu, gìn
giữ. Xét một cách toàn diện, trong nguy cơ, hệ quả của sự “xâm lăng” ấy, không
thể đổ lỗi hoàn toàn cho không gian mạng hay các nhà chức trách để “lọt lưới”
những văn hóa phẩm độc hại. Ở góc độ chủ quan của chủ thể, nếu bản thân mỗi người
trẻ có nhận thức đúng đắn, ý thức trách nhiệm, lòng tự hào, tự tôn dân tộc cùng
bản lĩnh vững vàng, biết gạn đục khơi trong, tiếp nhận tinh hoa văn hóa trên thế
giới một cách có chọn lọc, thì chắc chắn mọi sự “xâm lăng” không thể vượt qua
ranh giới của biên cương văn hóa tư tưởng ở mỗi người.
Một bộ phận người trẻ chạy theo lối sống ngoại lai lệch chuẩn
đã vô tình hoặc cố ý biến mình thành nạn nhân của sự “xâm lăng văn hóa” khi chỉ
biết thỏa mãn nhu cầu cá nhân mà chẳng cần biết tốt-xấu, đúng-sai hay hệ lụy đối
với quốc gia-dân tộc. Có những bộ phim chiếu mạng xuyên tạc sự thật lịch sử,
tuyên truyền xâm phạm chủ quyền lãnh thổ quốc gia, song chỉ cần có thần tượng của
mình đóng vai chính thì một số bạn trẻ vẫn tung hô, hâm mộ. Thậm chí, có những
bạn trẻ bàng quan với những sự kiện chính trị, văn hóa, xã hội của đất nước,
nhưng lại sẵn sàng chi số tiền không nhỏ và dãi nắng dầm mưa để góp mặt ở
chương trình có “idol” quốc tế của mình xuất hiện.
Bởi nhận thức chưa đầy đủ, một số thanh niên hoang mang, khó
định hướng giữa thông tin tích cực và tiêu cực trên không gian mạng, chưa kể đến
việc có thể kiểm soát đúng đắn cảm xúc và hành vi cá nhân trước các sự kiện.
Chính họ là những người đang tham gia chi phối quá trình phân phối sản phẩm văn
hóa giải trí thông qua tính năng chia sẻ, bởi vậy, nếu không có phông văn hóa tốt
thì rất dễ lan truyền các sản phẩm phản văn hóa tới cộng đồng.
GS, TS Hoàng Chí Bảo, chuyên gia cao cấp, nguyên Ủy viên Hội
đồng Lý luận Trung ương từng nêu vấn đề, đã có nhận xét mang tính cảnh báo mạnh
mẽ rằng, lớp trẻ hiện đang đối mặt với một nghịch lý hiện hữu: Có nguy cơ “chết
chìm” trong đại dương thông tin-không gian mạng, vậy mà vẫn thường xuyên “đói
khát” về trí tuệ. Điều đó có nghĩa là sự "bội thực" thông tin giả
đang chen lấn, đè nén con người, cản trở tìm kiếm sự thật chân chính, những hiện
tượng chân thật, phản ánh bản chất thật trong khi những giả tưởng đánh lừa,
xuyên tạc bản chất vẫn tràn ngập trên không gian mạng. Nó gây nên cảm giác dữ dội
và dằn vặt lương tâm, ý thức trong chúng ta. Đó là sự “đói khát” của trí tuệ giữa
thời hiện đại với sự ngự trị của công nghệ thông tin, ở đó đầy rẫy sự lẫn lộn
giữa các luồng thông tin đúng-sai, thật-giả, tốt-xấu. Vì vậy, để bảo vệ nhân
tính của con người và các phẩm chất nhân văn của xã hội, trong phát triển, cần
cung cấp cho con người, nhất là lớp người trẻ tuổi đang trưởng thành sự định hướng
thông tin, thực chất là định hướng giá trị sống, tâm hồn để họ vững vàng và bản
lĩnh học tập thông tin, đón nhận thông tin chân thực, đích thực, biết từ chối
và phê phán những luồng thông tin xấu độc để tự bảo vệ mình và bảo vệ cộng đồng.
Sức mạnh cho ta khả năng ấy chính là văn hóa. Nội lực và nội
sinh ấy chỉ sinh ra từ những con người có giáo dục, nghĩa là những con người tử
tế, lương thiện, trung thực và chính trực, sống có trách nhiệm với mình, với những
người khác, với xã hội, biết tôn trọng và bảo vệ chân lý cũng như đạo lý ở đời.
Giá trị văn hóa, giá trị con người là hiện thân sức mạnh bảo vệ và tự bảo vệ sự
phát triển đích thực, đủ sức chống lại và vượt qua những phản phát triển-những
độc tố phản văn hóa, phi nhân tính. Bản lĩnh văn hóa của thanh niên là không chỉ
biết sống cho mình mà còn sống cho nhiều người, mình vì mọi người, không vô cảm
trước những mất mát của cộng đồng, dân tộc; luôn hướng tới cái đẹp, nhận rõ thiện-ác,
đúng-sai, tốt-xấu; không chỉ nhìn xã hội, nhìn người khác mà còn phải nhìn nhận
chính bản thân mình. Văn hóa hội nhập đòi hỏi người trẻ cần có bản lĩnh văn hóa
khi tiếp xúc và tiếp nhận cái mới, cái khác; biết tôn trọng sự đa dạng, sự khác
biệt nhưng cũng phải biết tiếp thu có chọn lọc, loại bỏ những thứ không phù hợp,
thậm chí là xấu độc.
Trong một thế giới tràn ngập thông tin, thật-giả lẫn lộn,
thêm vào đó, các thuật toán thông minh có thể thao túng, dẫn dắt đám đông theo
khuynh hướng mà công nghệ muốn, người trẻ cần được trang bị các kỹ năng mềm, những
“bộ lọc” tỉnh táo để không a dua và bị dẫn dắt bởi hội chứng đám đông. Gia
đình, nhà trường, các tổ chức đoàn thể, cộng đồng xã hội đóng vai trò quan trọng
trong giáo dục, định hướng và bản thân mỗi người trẻ phải biết lấy tự học, tự
rèn làm cốt để trang bị đầy đủ kiến thức, bản lĩnh trước sự “xâm lăng văn hóa”.
(còn nữa)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét