Hạt nhân tư tưởng Hồ Chí Minh
là tư tưởng đoàn kết: Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết/ Thành công, thành
công, đại thành công. Đây không chỉ là tư tưởng thời nay mà còn là chân lý lịch
sử tổng kết hơn bốn nghìn năm dựng nước và giữ nước, sẽ mãi là nguồn sáng cho
mai sau. Vì lẽ đó, nhiều “tác giả” tập trung công kích nhằm vào tư tưởng này.
Dựa vào cách xưng hô đại từ
“Bác”, Vũ Thư Hiên và Bùi Tín thể hiện “băn khoăn” cho rằng, Hồ Chí Minh xưng
là “Bác” khi nói chuyện với dân chúng, trong đó có cả những cụ già cao tuổi.
Để giải đáp sự “băn khoăn”
của hai “tác giả” này cần phải đặt vấn đề vào hoàn cảnh lịch sử. Một là, cả
nước ta gọi Chủ tịch Hồ Chí Minh là Bác Hồ, tức coi Người như là một thành viên
trong mỗi gia đình người Việt. Đó cũng là ý nguyện, là tâm nguyện của Người.
Thế nên Hồ Chí Minh xưng "Bác" nhưng chủ yếu là xưng hô với các cháu
thanh thiếu niên. Còn với các cụ tuổi cao, có lần Bác gọi “cụ” xưng “cháu”, còn
thường là gọi “các cụ” xưng “tôi”, không như sự xuyên tạc của hai “tác
giả” Vũ Thư Hiên và Bùi Tín.
Bùi Tín cũng từng đặt vấn đề
đúng hay sai về việc Hồ Chí Minh truyền bá mạnh mẽ Chủ nghĩa Mác-Lênin, Chủ
nghĩa Stalin và Chủ nghĩa Mao ở Việt Nam…
Tuy chỉ là đưa ra những câu
hỏi tưởng chừng khách quan nhưng cũng rõ cái ẩn ý thâm độc: Sự thật (Hồ Chí
Minh truyền bá Chủ nghĩa Mác là chân lý lịch sử, là quy luật tất yếu) đã hiển
nhiên nhưng lại tạo ra tình huống có vấn đề mới để lái sự tranh luận vào chỗ lẽ
ra không đáng có mà thành có. Thứ nhất, các thế lực phản động, thù địch tập
trung xuyên tạc, hạ bệ thần tượng Hồ Chí Minh là cách để hạ thấp vai trò lịch
sử của Bác trong việc truyền bá chủ nghĩa yêu nước về Việt Nam, từ đó xuyên tạc
con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta là sai lầm. Thứ hai, xuyên tạc về
tiểu sử, đời tư là một cách “bôi đen” thần tượng để tạo ra những cái nhìn lệch
lạc dẫn tới dần xóa bỏ thần tượng trong nhận thức của một bộ phận nhân dân. Thứ
ba, các thế lực phản động rất có ý thức Bác Hồ là sự kết tinh hài hòa những giá
trị văn hóa truyền thống và văn hóa của nền cách mạng mới nên chúng ra sức “xây
dựng” một mô hình Hồ Chí Minh khác. Thứ tư, càng thấy nhiệm vụ xây dựng, đào
tạo, giáo dục đội ngũ văn nghệ sĩ cách mạng là cực kỳ quan trọng. Dưới ánh sáng
của tư tưởng Hồ Chí Minh về văn học, nghệ thuật và cũng rất đúng với bản chất
nghệ thuật, việc giáo dục lý tưởng cho văn nghệ sĩ nên tập trung vào 3 vấn đề
trọng tâm: Tình yêu văn hóa truyền thống; niềm quý trọng nhân dân; niềm tin vào
Đảng, cách mạng và tiền đồ tươi sáng của dân tộc. Từ vấn đề thứ nhất cho thấy,
cần đưa văn hóa truyền thống vào chương trình giảng dạy bắt buộc ở tất cả các
trường văn hóa, nghệ thuật. Vì theo lẽ tự nhiên, có thấu hiểu mới thấu cảm, mới
yêu và say mê. Với vấn đề thứ hai thì biện pháp tốt nhất là tăng cường đưa văn
nghệ sĩ (đi thực tế) về với nhân dân, sống đời sống của nhân dân. Có gần gũi
mới hiểu để yêu thương, quý trọng. Vấn đề thứ ba là trách nhiệm của các cấp ủy
đảng, chính quyền. Mỗi cán bộ lãnh đạo phải là tấm gương soi trong sáng nhất.
Mỗi nghị quyết, chỉ thị của Đảng được thực thi một cách triệt để, kiên quyết sẽ
là sự thuyết phục cao nhất với văn nghệ sĩ vốn rất nhạy cảm với chính trị.
Cuộc vận động sáng tác và
quảng bá các tác phẩm văn học, nghệ thuật, báo chí về Bác Hồ cần thực hiện một
cách rộng rãi, quy mô, thường xuyên, liên tục. Vì Bác Hồ là một hiện tượng văn
hóa mang tầm nhân loại, với tầm vóc tư tưởng và nghệ thuật lớn lao để sáng tạo
đến không cùng!
Cây xanh văn nghệ sĩ hôm nay
phải cắm 3 chùm rễ sâu vào 3 mảnh đất: Văn hoá dân tộc/nhân dân; văn hóa
Đảng/cách mạng; văn hóa nhân loại/nhân văn và vươn cao cành lá lên bầu trời
thời đại quang hợp ánh sáng tư tưởng của Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí
Minh để kết trái nghệ thuật phục vụ nhân dân.VNĐ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét