Văn học, nghệ thuật là một trong những nguồn lực to lớn,
trực tiếp góp phần xây dựng nền tảng tinh thần của xã hội và xây dựng, phát
triển văn hóa, con người Việt Nam. Những sáng tạo trong lĩnh vực văn học, nghệ
thuật đã góp phần bồi đắp tư tưởng, tình cảm, đạo đức, nhân cách, lối sống tốt
đẹp cho con người, tạo nền tảng tinh thần, động lực và sức mạnh nội sinh, góp
phần vào quá trình phát triển bền vững đất nước. Nhận thấy sức mạnh to lớn đó,
thời gian qua, các thế lực thù địch không ngừng dùng mọi thủ đoạn để lợi dụng,
biến văn học, nghệ thuật thành công cụ đắc lực nhằm chống phá Đảng, Nhà nước. Chúng
xác định đây là một trong những mục đích quan trọng nhằm làm tan rã niềm tin,
gây hỗn loạn về lý luận và tư tưởng, tạo ra khoảng trống để thực hiện tham vọng.
Thực trạng này đòi hỏi chúng ta phải thường xuyên cảnh giác, tỉnh táo nhận diện
để có biện pháp ngăn chặn kịp thời.
Các
đối tượng này không ngừng lợi dụng ưu thế, sức mạnh của loại hình văn hóa có
tính chất đặc thù để từ đó âm mưu làm lệch lạc nhận thức của người dân về vai
trò của Đảng, Nhà nước, chế độ và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta.
Mục tiêu, ý đồ và tham vọng của các đối tượng chống phá tuy không thay đổi
nhưng biện pháp và cách thức tổ chức thực hiện ngày càng tinh vi, khó phát hiện.
Một số âm mưu, thủ đoạn và chiêu bài, cách thức mà thế lực thù địch thường lợi
dụng, núp bóng dưới những tác phẩm văn học, nghệ thuật để đả kích, chống phá
Đảng, Nhà nước, chế độ nổi lên thời gian qua là việc phủ nhận con đường đi lên
chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam.
Để
thực hiện mục tiêu này, các thế lực không ngừng tuyên truyền, dụ dỗ một số văn
nghệ sĩ thiếu bản lĩnh chính trị, nhẹ dạ cả tin, tư tưởng dao động, vốn sống và
kinh nghiệm viết chưa nhiều viết lên những tác phẩm kém chất lượng với cái nhìn
phiến diện, méo mó, hoài nghi về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa
xã hội mà Đảng, Nhà nước, nhân dân đã lựa chọn. Tư tưởng bi quan, hoài nghi,
dao động về chủ nghĩa Mác, về chủ nghĩa xã hội được một số tác giả cài cắm tinh
vi thông qua những chi tiết, hình ảnh, lời nói của nhân vật trong truyện, ảnh
hưởng và chi phối không nhỏ đến nhận thức cũng như tâm tư, tình cảm của công
chúng, bạn đọc.
Không
chỉ bị kích động, xúi giục từ các thế lực thù địch mà trong quá trình sáng tạo,
một số nghệ sĩ xuất hiện biểu hiện tự diễn biến, tự chuyển hóa. Cụ thể từ những
vấn đề nhỏ, liên quan đến cá nhân, các tác giả đẩy câu chuyện, sự việc đi xa
hơn thành vấn đề dân chủ, nhân quyền, tự do khiến cộng đồng trong nước và nước
ngoài hiểu sai về chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước đối với văn nghệ sĩ
và sự phát triển lành mạnh của nền văn học, nghệ thuật nước nhà. Từ chỗ bất
đồng quan điểm, tiếp nhận dễ dãi các trào lưu, khuynh hướng văn nghệ tiêu cực,
thậm chí suy đồi, một số cây bút tiến hành thử nghiệm, đổi mới cách viết và
phong cách sáng tác bằng cách đi ngược lại tôn chỉ, mục đích, chức năng cao quý
của nghệ thuật và sứ mệnh, thiên chức của nhà văn. Họ hướng ngòi bút vào việc
xét lại lịch sử, giải thiêng và tầm thường hóa hình tượng các nhân vật lịch sử,
các vị anh hùng dân tộc với lý do là bù khuyết những khoảng trống mà lịch sử
còn bỏ ngỏ.
Vì
chạy theo thị hiếu tầm thường, chiều theo tâm lý nhất thời một bộ phận công
chúng, sức ép của cơ chế thị trường, sự chi phối của đồng tiền và danh vọng,
một số nghệ sĩ thiếu bản lĩnh, không làm chủ được bút lực, sẵn sàng viết lên
những tác phẩm theo yêu cầu dễ dãi của công chúng, hướng ngòi bút vào những đề
tài nhạy cảm về chính trị; khoét sâu vào những mặt tiêu cực, đen tối như tệ nạn
xã hội, cờ bạc, ma túy, mại dâm; tham nhũng, chạy chức chạy quyền; những câu
chuyện nội bộ liên quan đến đời tư của các đồng chí giữ chức vụ quan trọng
trong bộ máy lãnh đạo của Đảng, Nhà nước... Việc quá tập trung vào một số đề
tài với cái nhìn đen tối, u ám về hiện thực cuộc sống, con người sẽ gây tâm lý
bi quan, hoài nghi về hiện tại và tương lai của đất nước. Đây cũng chính là cái
cớ mà thế lực thù địch lợi dụng, nhắm vào để kích động, phao tin, đẩy những vấn
đề, sự việc đi xa hơn khiến cộng đồng quốc tế hiểu sai về chủ trương, đường lối,
chính sách của Đảng, Nhà nước.
Để
thực hiện thành công âm mưu “diễn biến hòa bình” trên mặt trận tư tưởng, văn
hóa, các đối tượng chống phá, phản động đã sử dụng nhiều chiêu thức, biện pháp
đa dạng, như: tài trợ về tài chính, sáng lập các quỹ hỗ trợ về sáng tạo; trao
các giải thưởng thường niên về văn học, nghệ thuật, tổ chức các khóa đào tạo,
bồi dưỡng, học tập kinh nghiệm sáng tác ở nước ngoài; tổ chức các diễn đàn, hội
thảo để qua đó dễ dàng thâm nhập vào đời sống văn học, nghệ thuật. Các đối
tượng tìm mọi cách móc nối với một số nghệ sĩ bất đồng quan điểm chính kiến với
chính quyền, dụ dỗ, kêu gọi các nghệ sĩ “cùng chí hướng” thành lập các hội,
nhóm, tổ chức với tên gọi “văn đoàn độc lập”, “ly khai” và không chịu bất cứ sự
ràng buộc trách nhiệm nào với các tổ chức Đảng, Nhà nước và tổ chức hội nghề
nghiệp; đòi tách văn học, nghệ thuật ra khỏi đời sống chính trị, đòi trả sự
lãnh đạo văn nghệ cho chính văn nghệ sĩ.
Từ
thực tế trên cho thấy công tác phòng chống các luận điệu xuyên tạc, núp bóng
văn học, nghệ thuật để truyền bá cái xấu, cái ác, cái phản giá trị, phản nhân
văn, cần thực thi đồng bộ, kiên trì, lâu dài nhiều giải pháp với sự tham gia
của nhiều ban, ngành chức năng, hội nghề nghiệp, trách nhiệm của người nghệ sĩ
và sự vào cuộc của cả hệ thống chính trị./.
Đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch là nhiệm vụ thường xuyên, quan trọng đối với cấp ủy, tổ chức đảng, của cả hệ thống chính trị và mọi cán bộ, đảng viên.
Trả lờiXóa