Tập trung dân chủ là nguyên tắc cơ bản trong tổ chức và hoạt động của
Đảng Cộng sản Việt Nam. Đây luôn là mục tiêu công kích của các lực lượng thù
địch, phản động, phần tử cơ hội chính trị, hòng phủ nhận nguyên tắc này, mưu
toan phủ nhận bản chất của Đảng. Trước bối cảnh phức tạp của tình hình thế
giới, khu vực thì việc kiên quyết bảo vệ và giữ vững nguyên tắc TTDC là vấn đề
có tính chất “sống còn”, ảnh hưởng đến sự tồn vong của Đảng và chế độ xã hội
chủ nghĩa ở Việt Nam.
Trong suốt quá trình
Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo cách mạng, các thế lực thù địch, phản động,
phần tử cơ hội chính trị luôn dùng mọi “ngón đòn” tinh vi, xảo quyệt hòng phủ
nhận nguyên tắc TTDC, tiến tới mưu toan phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng, xóa
bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Một trong những âm mưu cực kỳ thâm độc,
nguy hiểm đó là “tấn công”, phá vỡ sự đoàn kết, thống nhất, chặt chẽ về mặt tổ
chức và hoạt động của Đảng, làm cho Đảng tan rã cả về chính trị, tư
tưởng, đạo đức, tổ chức và cán bộ. Chúng lợi dụng tự do ngôn luận, tự do báo
chí, “núp bóng dân chủ”, “đội lốt nhân quyền” tung chiêu bài “thư ngỏ”, “góp
ý”, “hội thảo khoa học” để rêu rao rằng: Tập trung và dân chủ là hai mặt không
thể thống nhất, “đã tập trung thì không thể có dân chủ, đã dân chủ thì không
thể tập trung”, “tập trung với dân chủ như lửa với nước”. Bởi vậy, hoặc chỉ có
tập trung, hoặc chỉ có dân chủ. Thực chất, các quan điểm này muốn tách rời tập
trung với dân chủ nhằm phủ nhận một mặt nào đó để xuyên tạc rằng Đảng ta quan
liêu, độc đoán, chuyên quyền hoặc dân chủ vô chính phủ, mưu toan phá vỡ sự chặt
chẽ, thống nhất trong tổ chức và hoạt động của Đảng, mưu toan làm suy giảm sức
chiến đấu, uy tín của Đảng ta. Trong bối cảnh nước ta thực hiện công cuộc xây
dựng, chỉnh đốn Đảng, trước sự vận động, phát triển của tình hình cách mạng,
các thế lực thù địch, phản động, phần tử cơ hội chính trị luôn dùng chiêu bài
xuyên tạc, thổi phồng, bôi đen, bóp méo, suy diễn vấn đề TTDC. Chúng cho rằng:
TTDC chỉ phù hợp khi Đảng còn hoạt động bí mật hoặc trong điều kiện chiến
tranh, còn trong thời bình, nguyên tắc đó đã lỗi thời, không còn phù hợp, là
nguyên nhân của mọi nguyên nhân dẫn tới trì trệ, tiêu cực. Nguy hiểm hơn, một mặt, chúng vẫn tỏ ra ca ngợi
Đảng và Bác Hồ đã vận dụng tốt nguyên tắc TTDC, sáng suốt chèo lái con thuyền
cách mạng trong thời chiến; mặt
khác, chúng lợi dụng những yếu kém, khuyết điểm của một bộ phận cán
bộ, đảng viên, nhất là trong phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực để
đánh lận và “đổ lỗi” cho những khuyết điểm, hạn chế đó đều do nguyên tắc TTDC
không còn phù hợp trong thời bình, khi đất nước đổi mới, hội nhập sâu rộng....
Từ đó, chúng đòi hỏi Đảng phải từ bỏ nguyên tắc TTDC “cho phù hợp tình hình
mới”. Bất chấp thực tiễn khách quan, các thế lực thù địch,
phản động, phần tử cơ hội chính trị xuyên tạc rằng: Một đảng là độc đoán,
chuyên quyền, không có đối trọng, không có dân chủ, xã hội không phát triển,
không thể có dân chủ trong chế độ một đảng duy nhất cầm quyền; Việt Nam muốn
dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh thì cần phải chấm dứt sự độc
quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản. Theo chúng: Đa nguyên chính trị, đa đảng đối
lập là “xu hướng của thời đại”, của các quốc gia trên thế giới cũng là “hướng
đi”, “bước tiến” đúng đắn của Việt Nam. Đây là âm mưu thâm độc cổ
xúy cho đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập hòng tạo cơ hội cho các lực lượng
phản động, thù địch “ngóc đầu” chống phá Đảng, Nhà nước, mưu toan xóa bỏ chế độ
xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Lợi dụng những hạn chế, khuyết điểm, nhất là khi
Đảng ta đẩy mạnh thực hiện Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 ở các khóa XI, XII
và XIII, với quan điểm “không có vùng cấm”, “không có trường hợp ngoại lệ”, xử
lý nghiêm nhiều cán bộ, đảng viên, tổ chức đảng sai phạm, làm trong sạch Đảng
thì các thế lực thù địch, phản động, phần tử cơ hội chính trị không từ bất kỳ
thủ đoạn thâm độc nào để xuyên tạc, bóp méo sự thật. Chúng quy chụp, đánh đồng
hiện tượng thành bản chất, như tham nhũng là bản chất của Đảng, của TTDC, là hệ
quả của một đảng cầm quyền; mục đích của Đảng đã thay đổi không còn vì nước, vì
dân như lúc Chủ tịch Hồ Chí Minh còn sống, giờ đây là vì lợi ích nhóm, lợi ích
của cán bộ, đảng viên. Chúng xuyên tạc rằng: Chống tham nhũng là để thanh trừng
phe, cánh chứ không phải là để làm cho Đảng sạch hơn, mạnh hơn.
Thực tiễn cho thấy,
trong công cuộc xây dựng, chỉnh đốn Đảng, nhiệm vụ chống tham nhũng được coi là
phương thuốc chữa bệnh đặc hiệu, làm cho Đảng thực sự trong sạch, vững mạnh.
Với quan điểm “xử một người, cứu muôn người”, “chặt cành để cứu cây”, làm cho
Đảng thực sự trong sạch, là đội tiên phong của giai cấp công nhân, xứng đáng
với sứ mệnh lịch sử và trọng trách mà nhân dân giao phó, “cuộc đại phẫu” này
tuy đau, nhưng cần thiết và được nhân dân đồng tình ủng hộ. Chưa khi nào uy tín
của Đảng Cộng sản Việt Nam được tăng cao như ngày nay. Vì vậy, những luận điểm
“đánh lận bản chất, bôi đen mục tiêu”, mưu toan tấn công vào nền tảng tư tưởng
của Đảng cần phải được nhận diện và đấu tranh phản bác kịp thời./.
TBQL 17
Mọi người dân hãy tỉnh táo, cảnh giác trước những luận điệu sai trái và đấu tranh vạch trần âm mưu của các thế lực thù địch.
Trả lờiXóa