Cụ Hồ nhà ta bảo: “Đoàn kết, đại đoàn kết! Thành công, đại thành công!”. Chả thế mà cụ đứng lên bắt nhịp cho dàn nhạc biểu diễn bài ca “kết đoàn”, trông rất oách, rất đĩnh đạc.
Ai phải học cụ Hồ về việc “giữ gìn sự đoàn kết như giữ gìn con ngươi mắt mình”? Tất cả! Từ ông Nguyễn Phú Trong trở xuống đến thường dân như lão đây. Một số người đề cao cá nhân mình hơi bị quá nên thấy bất cứ điều gì không vừa ý mình là chửi toáng lên, làm như ta đây mới là người yêu nước. Chẳng biết các ông các bà yêu nước cao đến mức nào, song hậu quả là tạo sự chia rẽ trong xã hội. Cứ nhìn vào mạng xã hội hàng ngày là thấy thôi mà.
Có người lại bao biện cho hành động chia rẽ xã hội của mình bằng lập luận rằng, vì tôi yêu nước nên tôi phải đấu tranh phê bình. Đảng Cộng sản bảo “phê bình và tự phê bình là vũ khí sắc bén để tăng cường sức mạnh của đảng”, đúng thế thật; song cái cách “phê bình” của mấy ông mấy bà là chưa phải lối. Phê bình có chốn có nơi. Các ông bà đảng viên thì có chi bộ, còn ai không phải đảng viên thì đã có đoàn thể của mình, đến đó tha hồ mà nói, nói ở đó mới có người nghe, chứ nói trên mạng xã hội thì họa chăng chỉ có mấy anh an ninh mạng chúng nghe thôi. Chúng nghe rồi chúng để đó, nếu có gì sai trái quá quắt lắm thì chúng mới đến hỏi thăm. Hơi đâu mà chấp!
Cũng như trong nhà mình vậy. Khuyên bảo, thậm chí đánh chửi con cái cũng có nơi có chốn. Chứ cứ đem việc nhà đi kể chuyện với hàng xóm, thì cái đứa hàng xóm nó nghe đấy nhưng trong bụng nó cười cho.
Lão đây rất coi thường mấy anh chị đảng viên Cộng sản cơ hội. Lúc còn đương chức thì ngậm miệng ăn tiền. Thiếu gì! Các anh chị ấy ngậm miệng thật và ăn tiền thật. Bây giờ về hưu rồi nên cứ tưởng mấy người đương chức nó cũng ăn như mình, thế là sinh ra “ghen ăn tức ở”, rồi ngồi một chỗ mà chửi, làm như mình trong sạch lắm ấy, yêu nước lắm ấy! Cho nên, lão khuyên các anh chị theo chủ nghĩa “cơ hội” đừng lên mặt dạy đời nữa, chán lắm! Lão không nghe, không a dua, không chửi góp.
Những người lãnh đạo từ cao đến thấp ấy mà, họ cũng là con người. Họ cũng có cái lo của con người; cũng có cái ham muốn của con người; ngoài nhiệm vụ mà đất nước giao, họ cũng phải còn lo cho gia đình và bản thân họ. Ở Việt Nam ta chẳng mấy người như cụ Hồ, cụ không có gia đình riêng, vì thế cụ toàn tâm toàn ý lo cho dân cho nước. Cụ là một vị thánh. Còn lại, tất cả đều là con người bình thường. Vì thế, đảng Cộng sản của các anh các chị mới có cái tổ chức “Ủy ban kiểm tra” từ trên cao xuống thấp. Đảng viên của họ tốt xấu thế nào họ biết cả đấy, chẳng cần các anh chị đứng ngoài ngõ rồi chõ mõm vào chửi thì người ta mới biết đâu.
Có anh còn chửi cái ông tuổi Tuất gì đó đang ở Bộ Chính trị, rồi chửi cả anh hùng quân đội, rồi chửi đến ông nọ bà kia dù họ còn sống hay đã chết. Các anh các chị chắc gì đã giỏi hơn họ hoặc giỏi hơn 19 vị trong Bộ Chính trị, với 200 ủy viên Trung ương, chắc gì đã giỏi hơn 500 đại biểu quốc hội? Tôi công nhận rằng tôi dốt hơn họ nên không dám “múa rìu qua mắt thợ”. Tôi dám chắc họ làm việc gì cũng nâng lên đặt xuống chán ra rồi, vì nó quan hệ đến vận mệnh quốc gia, các mối quan hệ quốc tế, chứ thường dân như tôi, tốt nhất là cứ đặt niềm tin vào họ. Tôi dám chắc một điều là họ không bao giờ phản bội lại nhân dân và đất nước.
Rồi một ông cựu sĩ quan chửi ông thượng tướng vừa qua đời, tức là chửi người đồng đội của mình đã từng vào sinh ra tử, chỉ vì có tin đồn rằng ông ấy có quan điểm khác về cuộc chiến ở Ukraine hiện nay, nhưng rồi chính nhà nước đã tổ chức lễ tang cấp cao cho vị tướng đó. Sao vậy cà?
Cái “Ủy ban Kiểm tra” ấy ghê lắm đấy, đừng coi thường họ, chẳng thế mà có người đã làm đến chức Chủ tịch nước, bí thơ nọ, bộ trưởng kia, cũng có lúc, kẻ thì về vườn đuổi gà cho vợ, kẻ thì định cư ở chốn lao tù. Bọn thối mồm thì bảo đó là “thanh trừng bè phái”, chứ chúng đâu có thấy kỷ luật của đảng Cộng sản nghiêm minh đến thế nào! Chỉ vậy thôi là lão tin vào nhà nước này, dù cho các ông các bà muốn nói xấu họ thế nào lão cũng bỏ ngoài tai./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét