Hiện nay không ít ý kiến cho rằng, ở Việt
Nam phải đa đảng mới có dân chủ. Họ viện đẫn rằng, do kinh tế có
nhiều thành phần thì chính trị phải có đa đảng. Việc xem xét mối quan hệ giữa
kinh tế nhiều thành phần với kết cấu kiến trúc thượng tầng chính trị, có thể khẳng
định rằng, nền kinh tế nhiều thành phần không nhất thiết (không tất yếu) dẫn đến
kiến trúc thượng tầng chính trị đa đảng, có đảng đối lập, bởi vì, trong thực tế
lịch sử đã có những thời kỳ nền kinh tế nhiều thành phần không làm nảy sinh chế
độ chính trị đa đảng.
Vấn đề đa đảng hay một đảng là tùy thuộc
vào hoàn cảnh lịch sử cụ thể của
mỗi nước trong từng giai đoạn, vai trò của từng thành phần kinh tế trong đời sống xã hội, tương quan
lực lượng giai cấp, quy định của Hiến pháp và pháp luật của mỗi nước, uy tín và
sức mạnh của đảng cầm quyền, quan niệm về dân chủ và ảnh hưởng
của các nhân tố bên
ngoài, v.v.. Tính nhất nguyên chính trị được thể hiện trong việc khẳng định
vai trò lãnh đạo của một đảng duy nhất cầm quyền ở Việt Nam. Bản chất của một nền
dân chủ không lệ thuộc vào chế độ đa đảng hay một đảng mà thể hiện ở việc đảng
cầm quyền đại diện cho lợi ích của ai, sử dụng quyền lực nhà nước vào những mục
đích gì trên thực tế. Không nên chỉ xem xét chế độ đa đảng hay một đảng làm căn
cứ duy nhất để đánh giá tính chất và trình độ của dân chủ.
Vấn đề một đảng duy nhất cầm quyền hay các đảng khác nhau cầm quyền không ảnh hưởng quyết định tới dân chủ, mà quan trọng là đảng đó là đảng như thế nào khi cầm quyền. Vì vậy một đảng khi đã độc quyền lãnh đạo thì phải tổ chức xây dựng thể chế chính trị và lãnh đạo sự vận hành của tổ chức như thế nào để không hạn chế, vi phạm dân chủ. Nếu Đảng cầm quyền vi phạm dân chủ thì sẽ làm mất lòng tin của nhân dân, và sớm muộn, Đảng sẽ mất quyền lãnh đạo, mất khả năng cầm quyền.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét