Không thể bác bỏ một điều hiển nhiên rằng, việc các thế lực phản động, thù địch tìm mọi cách xuyên tạc, chống phá Đảng và Nhà nước ta từ nhiều phương diện khác nhau như xuyên tạc Luật An ninh mạng, xuyên tạc dự án Luật Đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt, lợi dụng việc phản đối một số chính sách, quy định pháp luật của Nhà nước ta một cách phi lý, thiếu căn cứ đã và đang là sự vi phạm nghiêm trọng pháp luật của Việt Nam, xâm hại quyền và lợi ích của Nhà nước, xã hội và từng người dân. Các đối tượng phản động, thù địch đã kích động người dân đập phá trụ sở chính quyền, gây cản trở giao thông, đốt phá tài sản của Nhà nước, doanh nghiệp và người dân, làm bị thương nhiều cán bộ thực thi nhiệm vụ, gây ngừng trệ hoạt động của các cơ quan chức năng, doanh nghiệp và người dân, xâm phạm nghiêm trọng đến pháp luật của Nhà nước, xâm phạm trật tự, an toàn xã hội, quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của công dân...
Đối với dự thảo Luật Đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt, mặc dù
Quốc hội đã quyết định lùi thời hạn thông qua để có thời gian bổ sung, hoàn
thiện, nhưng các thế lực phản động, thù địch vẫn tung thông tin xuyên tạc, kích
động, đòi phải đưa vấn đề này ra trưng cầu ý dân toàn quốc theo Luật Trưng cầu
ý dân năm 2015; thổi phồng rằng không thể chỉ dừng ở đấu tranh cho một vài đạo
luật mà phải thực hiện đa nguyên, đa đảng theo mô hình dân chủ phương Tây; kích
động các đợt biểu tình, tuần hành bằng những mỹ từ mị dân như “khơi dậy lòng
yêu nước và ý thức trách nhiệm công dân”, “nhiều người trong bộ máy cầm quyền
thức tỉnh”...; thực hiện những chiêu trò mới như gây kẹt xe ở các đô thị, biểu
tình trên mạng, hô hào các tổ chức phản động tổ chức biểu tình ở nước ngoài...
Trước hết, cần thấy rõ rằng bất kỳ dự án luật nào cũng cần
thực hiện đầy đủ quy trình xây dựng, ban hành. Các cơ quan có thẩm quyền
xây dựng pháp luật của Việt Nam đều luôn tuân thủ quy trình đó, bảo đảm cao
nhất sự tham gia của nhân dân góp ý xây dựng các dự thảo văn bản quy phạm pháp
luật của Nhà nước. Bản thân Dự luật Đơn vị hành chính - kinh tế đặc
biệt cũng không nằm ngoài quy trình đó. Theo quy định của Luật Ban hành văn
bản quy phạm pháp luật, việc xây dựng, ban hành văn bản luật phải thông qua một
quy trình rất chặt chẽ. Người dân có quyền được tiếp tục góp ý để Quốc hội hoàn
thiện dự án Luật trên cơ sở góp ý của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Phòng Thương
mại và Công nghiệp Việt Nam, các tổ chức thành viên khác của Mặt trận, các cơ
quan, tổ chức khác, cá nhân, lấy ý kiến đối tượng chịu sự tác động trực tiếp
của văn bản và cơ quan, tổ chức có liên quan theo đúng quy định của Luật Ban
hành văn bản quy phạm pháp luật, đồng thời việc góp ý kiến phải trên cơ sở tìm
hiểu kỹ lưỡng dự thảo luật và có cơ sở khoa học, không tiếp tay cho những hành
vi xuyên tạc, kích động, chống đối, phá hoại đất nước.
Việc xây dựng, ban hành một đạo luật trước hết phải dựa trên lợi
ích của quốc gia đó và phải có cơ sở, lập luận khoa học. Không phải tự nhiên mà
đạo luật An ninh mạng được ban hành ở các quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế
giới. Một điều dễ nhận thấy là an toàn thông tin đang là vấn đề nổi cộm
ở không chỉ ở Việt Nam, mà còn ở nhiều nước trên thế giới. Theo số liệu từ
Cục An toàn thông tin (Bộ Thông tin và Truyền thông), hơn 9.300 trang web tại
Việt Nam bị tấn công trong năm 2019. Theo báo cáo International
Privacy Day Report 2020 của Kaspersky, Việt Nam đứng thứ 9 trên toàn cầu về mức
độ bị ảnh hưởng bởi phần mềm gián điệp, với 7.216 người dùng bị tấn công vào
năm 2019. Theo số liệu thống kê được ghi nhận bởi hệ thống giám sát của hãng
bảo mật Mỹ SonicWall, hầu hết các hình thức tấn công đều có xu hướng gia tăng
trên toàn cầu trong năm 2018. Cụ thể, số lượng các tấn công bằng mã độc gia
tăng trên toàn cầu trong ba năm liên tiếp. Theo Báo cáo rủi ro toàn cầu năm
2019 của Diễn đàn Kinh tế thế giới, các cuộc tấn công an toàn, an ninh mạng
hiện nằm trong số những rủi ro hàng đầu trên toàn cầu. Trong năm 2019, hệ
thống CyStack Attack Map ghi nhận 563.000 cuộc tấn công vào các trang web trên
toàn cầu.
Thực tiễn các quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới
đã chỉ ra một điều hiển nhiên rằng, việc hình thành các khu kinh tế
đặc biệt luôn diễn ra và là hiện tượng phổ biến trên thế giới(18). Theo dữ
liệu thống kê của Tổ chức Lao động quốc tế (ILO), trong vòng 30 năm, từ năm
1975 đến năm 2006, đã có sự tăng vọt số lượng SEZ và số lượng quốc gia có SEZ
trên toàn thế giới(19). Nhiều quốc gia đã ban hành các luật riêng về khu kinh tế(20). Như
vậy, việc hình thành các khu kinh tế đặc biệt trên thế giới không phải là hiện
tượng ngẫu nhiên xuất hiện, mà đã có một quá trình hình thành lâu dài, với
nhiều dạng thức khác nhau, được ghi nhận trong nhiều tài liệu của các tổ chức
quốc tế lớn, và được quy định trong một đạo luật riêng biệt của quốc gia.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét