Hòa bình là trạng thái an bình, yên vui của một đất nước.
Đất nước hòa bình là đất nước không có chiến tranh, không có khủng bố, cướp bóc.
Có hòa bình, đất nước sẽ có điều
kiện để chăm lo phát triển kinh tế, xã hội, giáo dục và an sinh xã hội, người dân được sống
ấm no, tự do, hạnh phúc. Hòa bình là khát vọng của loài người, là mong ước ngàn đời
của mọi đất nước, mọi dân tộc. Trái ngược với hòa bình là chiến tranh, là chết chóc, kiệt
quệ, nghèo đói và mất mát.
Hòa bình và môi
trường hòa bình gắn kết chặt chẽ với nhau trong một chỉnh thể nhưng không đồng nhất, có sự khác nhau về
phạm vi. Nói
đến hòa bình là nói đến trạng thái của một đất nước không có chiến tranh, còn nói
đến môi trường hòa bình là muốn nói đến không gian đất nước diễn ra các hoạt
động xây dựng và bảo vệ trạng thái đó. Nội hàm của môi trường hòa bình cần được
hiểu là toàn bộ những điều kiện về tự nhiên, xã hội có quan hệ đến sự tồn tại,
phát triển của con người và chế độ chính trị của đất nước.
Hòa bình cũng không đồng nghĩa với sự ổn định. Một đất nước có hòa bình chưa chắc đã có sự ổn định.
Sự ổn định trước hết được thể hiện ở trạng
thái an toàn, không có những biến động lớn hoặc
những thay đổi trên các lĩnh vực như chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, quốc
phòng, an ninh, trong đó quan trọng nhất là ổn định về chính trị. Ổn định về
chính trị là cốt lõi, rường cột, nền tảng, quyết
định sự ổn định của các lĩnh vực khác, là điều kiện tiên quyết để xây dựng và phát
triển đất nước. Ổn định về chính trị phụ thuộc vào cả nhân tố bên trong và nhân
tố bên ngoài, trong đó yếu tố bên ngoài nhiều khi gây ra những hệ lụy rất phức
tạp, song suy cho cùng, nhân tố bên trong vẫn là chủ yếu. Cốt lõi của yếu tố
bên trong là mục tiêu, lơị ích của đảng cầm quyền, là việc “yên dân”, là tinh
thần đại đoàn kết toàn dân tộc, là sự đồng thuận xã hội và niềm tin của nhân
dân với Đảng và Nhà nước. Những yếu tố bên ngoài tác động vào, chủ yếu là
sự chi phối của các nước lớn, sự chống phá của các thế lực thù địch, phản động. Cần phải hiểu rằng,
hòa bình không phải chỉ là giữ cho đất nước không để xảy ra chiến tranh mà còn
phải là bảo đảm cho môi trường đất nước thực sự ổn định. Nghĩa là, phải loại bỏ
mọi mầm mống, nguy cơ dẫn đến những bất ổn như xuyên tạc chống phá đảng lãnh
đạo, xét lại lịch sử, âm mưu thủ đoạn xâm chiếm chủ quyền lãnh thổ, gây rối,
bạo loạn, xung đột vũ trang hoặc chiến tranh xâm lược...vv. Hòa bình và ổn định
có mối quan hệ chặt chẽ với nhau, có giữ vững hòa bình thì mới tạo được sự ổn
định và ngược lại, có ổn định thì nền hòa bình mới bền vững và mới có điều kiện
để xây dựng phát triển đất nước. Một đất nước không giữ được môi trường
hòa bình, để mất ổn định về chính trị sẽ thực sự thảm họa. Nó không chỉ trực tiếp
ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển của mỗi quốc gia mà còn làm cho “huynh đệ
tương tàn”, lòng dân ly tán, là nguồn cội của nghèo đói, bất hạnh, chết chóc và
đau thương; là nơi giao tranh, đấu đá của các phe nhóm, nơi ngã giá, chi phối,
mặc cả của các thế lực bên ngoài, nơi khởi nguồn của những dòng người chạy tỵ nạn…và
người gánh chịu hậu quả nặng nề nhất vẫn chính là nhân dân, là những người lao
động trong xã hội. Bài học của Afghanistan, I-rắc, Nam Sudan, Lybia, Syria…đã
nói lên điều đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét